08 August 2012

Chiến Lược Bành Trướng Năng Lượng Của Trung Quốc


Thanh Hà RFI & Nguyễn-Xuân Nghĩa
Giàn khoan của Tập đoàn Dầu hỏa Trung Quốc CNOOC.
* Giàn khoan của Tập đoàn Dầu hỏa Trung Quốc CNOOC- REUTERS *


Trung Quốc gọi thầu quốc tế thăm dò dầu khí ở 9 lô trên Biển Đông. Tập đoàn CNOOC của Trung Quốc thông báo mua lại Nexen của Canada để làm chủ nhiều giếng dầu trên thế giới. Ấn Độ, Nga và Hoa Kỳ theo dõi sát chiến lược bành trướng về năng lượng của Bắc Kinh.


Ngày 19/07/2012, tập đoàn dầu khí nhà nước của Ấn Độ, ONGC Videsh thông báo duy trì hợp tác với Petro Vietnam, đặc biệt là sẽ cùng với đối tác Việt Nam tiếp tục thăm dò dầu khí ở lô 128 tại vùng Biển Đông. Phía Việt Nam đã yêu cầu Ấn Độ duy trì đầu tư tại lô 128 sau khi tập đoàn dầu khí Trung Quốc CNOOC gọi thầu quốc tế tại 9 lô, trong đó có lô 128 nằm trong vùng lãnh hải Việt Nam.

Trước đó hai ngày, trong chuyến công du nước Nga, vào trung tuần tháng chủ tịch nước, Trương Tấn Sang và tổng thống Vladimir Putin tuyên bố: Nga và Việt Nam tăng cường hợp tác thăm dò và khai thác dầu khí tại thềm lục địa Việt Nam.

Về phía Trung Quốc, cũng lại CNOOC, vào hôm 23/07/2012 tập đoàn này thông báo kế hoạch chi hơn 15 tỷ đô la Mỹ để mua lại một phần tập đoàn dầu khí Canada. Nexen đang làm chủ và khai thác nhiều giếng dầu trên thế giới, từ Bắc Hải của Anh Quốc đến Vịnh Mexico của Hoa Kỳ.

Phải chăng vì muốn tăng cường vị thế của CNOOC tại Canada, Nigeria, trong vùng Vịnh Mêhicô sát bờ biển Hoa Kỳ, ở khu vực Bắc Hải mà tập đoàn Trung Quốc đã chấp nhận mua lại Nexen của Canada với giá cao hơn giá thị trường đến 61 %?

Sau một thời gian sao nhãng, Hoa Kỳ đã giật mình trước khả năng Trung Quốc một khi mua lại Nexen sẽ với tới những giếng dầu của Mỹ trong vùng Vịnh Mêhicô. Quốc hội Mỹ đòi cứu xét hồ sơ CNOOC mua lại Nexen. Trước mắt chính quyền Canada chưa lấy quyết định sau cùng về đề nghị rất hời của phía Trung Quốc còn Bắc Kinh thì đang ráo riết mở chiến dịch vận động hành lang để lập pháp Hoa Kỳ không gây trở ngại trên đà «vươn ra thế giới» của tập đoàn dầu khí nhà nước CNOOC.

Chính sách của CNOOC phải chăng nhằm phục vụ mục đích của Trung Quốc là mở rộng tầm kiểm soát tài nguyên năng lượng của thế giới, trong đó có cả những khu vực tiềm năng trên thềm lục địa Việt Nam? Trữ lượng dầu khí tại khu vực Biển Đông đang thu hút sự chú ý của các siêu cường thế giới, từ Nga, đến Mỹ, từ Ấn Độ đến Trung Quốc. Hồ sơ năng lượng, không chỉ đơn thuần là một vấn đề kinh tế mà còn liên quan cả đến vấn đề an ninh và chiến lược.

Chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, lần lượt phân tích về những ý đồ của tập đoàn dầu khí Trung Quốc nói chung và đối với khu vực dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam nói riêng. Theo quan điểm của ông đây là một «ván cờ đầy bất trắc» khi có ngần ấy nước lớn trên thế giới quan tâm.


Ô. Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ rằng đây là một cuộc chơi đầy bất trắc cho ngần ấy tác nhân trong cuộc và nếu nhìn thấy những rủi ro bất trắc ấy, may ra ta sẽ hiểu ra nước cờ của thiên hạ.

- Trước hết, người ta thường nghĩ rằng vùng biển Đông Nam Á, tức là Đông hải của Việt Nam hay biển Hoa Nam của Trung Quốc, có một trữ lượng dầu thô và khí đốt rất lớn ở bên dưới. Thật ra, tất cả chỉ là dự đoán và trung bình thì phải mất vài chục triệu đô la thăm dò ở ngoài khơi thì mới biết được là dưới đáy biển có bao nhiêu triệu thùng dầu thô hay bao nhiêu tỷ thước khối khí đốt. Trung Quốc có ưu thế tài chính hơn các nước đang cùng tranh chấp về chủ quyền nên có thể dám chi tiền để thăm dò. Nhưng không nhất thiết là họ sẽ có lời trong chuyện khai thác này.

- Thứ hai, và đây mới là vấn đề đáng chú ý, Trung Quốc không chỉ cho tập đoàn CNOOC tìm dầu dưới biển mà còn muốn mời doanh nghiệp quốc tế cùng liên doanh với CNOOC trong nghiệp vụ đầu tư có rủi ro này để qua đó khẳng định chủ quyền của họ trên các vùng biển đang tranh chấp với các nước Đông Nam Á, trước tiên là với Việt Nam và Philippines.

RFI: Anh nhắc đến tập đoàn CNOOC, hiện CNOOC cũng đang thương lượng để mua lại tập đoàn dầu khí của Canada là Nexen với giá hơn 15 tỷ đô la Mỹ, cao hơn đến 60 % so với trị giá của tập đoàn này trên thị trường. Kế hoạch mua lại Nexen đó của CNOOC có liên hệ gì đến tranh chấp về chủ quyền tại Biển Đông hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ rằng có nhưng lại kết luận ngược là vì "già quá mà hóa dại"! Tôi xin được giải thích như sau:

- Canada có tài nguyên năng lượng dồi dào và đã tính bán cho Mỹ. Tai họa của Mỹ trong mùa bầu cử là Chính quyền Barack Obama lại bác bỏ dự án lập ra hệ thống ống dẫn dầu khí Keystone từ tỉnh Alberta của Canada qua tám tiểu bang của Mỹ vì lý do bảo vệ môi sinh là điều tôi cho là lố bịch và nông cạn. Hậu quả là chính quyền và doanh nghiệp Canada thất vọng và đấy là cơ hội cho CNOOC nhảy vào đề nghị mua tổ hợp Nexen của Canada với giá còn cao hơn giá trị trường.

- Qua nước cờ của CNOOC, Trung Quốc muốn thụ đắc công nghệ thăm dò và khai thác năng lượng dưới đáy biển để có thể nhờ đó tìm thêm năng lượng của họ ở bên trong. Nhưng mục tiêu quan trọng hơn vậy là nhờ làm chủ kỹ thuật mới, Trung Quốc trở thành đối tác có lợi thế hơn các doanh nghiệp Việt Nam hay Philippines hầu có thể cùng doanh nghiệp quốc tế chia chác quyền lợi trên chín lồ dầu họ đòi rao bán.

- Thứ ba là nhờ kiến năng hiện đại, Trung Quốc còn muốn là qua tổ hợp Nexen sẽ làm chủ các giếng dầu của Anh ở Bắc Hải, của Mỹ trong Vịnh Mexico và các giếng dầu khác của Nexen trên thế giới, kể cả ngoài khơi Canada. Lợi thế thứ tư là nếu kiểm soát được nguồn cung cấp năng lượng, họ cũng có thể chi phối giá dầu quốc tế, kể cả giá dầu tại Hoa Kỳ.

- Nhưng tham vọng lớn lao ấy lại khiến các nước giật mình và nghĩ lại. Hoa Kỳ là một nước đang nghĩ lại vì năm 2005 đã từng bác bỏ đề nghị của CNOOC đòi mua tổ hợp Unocal của Mỹ.

RFI: Bây giờ chúng ta chuyển qua chuyện Ấn Độ và dự án liên doanh với Việt Nam để thăm dò lô dầu 128. Anh giải thích thế nào về quyết định mới đây của New Delhi ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Doanh nghiệp ONGC Videsh của Ấn có hai dự án liên doanh với Việt Nam trên hai lô dầu 127 và 128. Khi thăm dò như vậy thì tốn kém và họ đã mất 45 triệu đô la mà chưa thấy triển vọng. Vì vậy, hai tháng trước đây, Ấn Độ tính rút khỏi lô 127 và cân nhắc lại về lô 128 trong khi Việt Nam cố thuyết phục họ ở lại. Thế rồi quyết định của Trung Quốc là đem chín lô trên thềm lục địa của Việt Nam ra gọi thầu lại làm Ấn Độ bị kẹt.

- Vì lý do kinh doanh không có lời mà triệt thoái thì ai cũng thông cảm. Nhưng khi Trung Quốc nhảy vào một nơi mà Ấn Độ đang liên doanh với Việt Nam thì việc triệt thoái của Ấn lại có ý nghĩa ngoại giao, như phải bỏ chạy vì sợ đụng độ với Trung Quốc.

- Chính là thái độ của Trung Quốc mới khiến Ấn Độ nêu vấn đề với khối ASEAN và mới đây nhất là với Ngoại trưởng Indonesia là thứ nhất, các nước phải đảm bảo quyền tự do lưu thông ngoài biển, thứ hai là phải tôn trọng quyền khai thác kinh doanh theo đúng luật lệ quốc tế.

- Đâm ra Trung Quốc có thể mua chuộc được xứ Cam Bốt để cho chìm xuồng hồ sơ ứng xử ngoài biển Đông trong thượng đỉnh vừa qua của Hiệp hội ASEAN tại thủ đô Cam Bốt. Nhưng cũng vì thế mà gây phản ứng dội ngược từ các thành viên ASEAN khác và từ Ấn Độ. Nghĩa là Bắc Kinh vừa góp phần xây dựng thế liên kết của các nước ASEAN với nhau và với Ấn Độ.

RFI: Qua phần trình bày của anh thì người ta có thể mường tượng ra một thế liên hoàn hay các vòng xoáy đan kết với nhau mà trung tâm hay trọng tâm lại là Trung Quốc. Tất nhiên là ở bên kia Thái Bình Dương, Hoa Kỳ cũng theo dõi kỹ động thái của Bắc Kinh.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trước hết là một tin mà đài RFI đã loan tải khi Hội đồng Kiểm soát Chứng phiếu SEC của Mỹ lập tức tiến hành thủ tục truy tố một doanh nghiệp Trung Quốc có hội sở tại Hong Kong về tội giao dịch qua nội tuyến. Cụ thể là doanh nghiệp Well Advantage Limited này đã có thể biết trước về việc CNOOC mua tổ hợp Nexen của Canada với giá cao nên mới gom trước cổ phiếu của Nexen. Hội đồng SEC của Mỹ còn phong tỏa tài sản của các tay giao dịch cổ phiếu đã dùng tài khoản ở Hồng Kông và Singapore để kiếm ra 13 triệu đô là tiền lời nhờ cổ phiếu Nexen trước khi có tin CNOOC đòi mua Nexen. Thật ra, đấy chỉ là chuyện nhỏ của giới đầu tư có quan hệ với CNOOC nên đã nhân cơ hội kiếm lời lặt vặt.

- Chuyện lớn là phía Hoa Kỷ cũng biết CNOOC tức là Trung Quốc đã thuê hai công ty vận động hành lang chính trị Mỹ để tác động vào Quốc hội Hoa Kỳ hầu khỏi gặp trở ngại trong việc mua tổ hợp Nexen. Tổ hợp này có tài sản là những giếng dầu của Mỹ trong Vịnh Mexico. Khi CNOOC mua Nexen và làm chủ các giếng dầu này thì Chính quyền Mỹ, cụ thể là Hội đồng SEC và Ủy ban Đầu tư Nước ngoài thuộc Bộ Tài chính Mỹ, phải cứu xét và đề nghị biện pháp ứng phó nếu mà việc thụ đắc ấy xâm phạm vào quyền lợi Hoa Kỳ. Khi ấy, Bắc Kinh sẽ phải đàm phán và có khi chấp nhận những nhượng bộ kinh tế khác, như Nghị sĩ Dân chủ tại New York là ông Charles Schumer đã gợi ý cho Tổng trưởng Tài chính Mỹ Timothy Geithner.

- Cho nên vấn đề không chỉ là CNOOC kéo dàn khoan và mời chào quốc tế vào khai thác năng lượng trên thềm lục địa của Việt Nam. Vấn đề cũng chẳng là nâng cấp bộ hành chính của thành phố Tam Sa chơ vơ ngoài Đông hải mà cũng chẳng là kéo tầu hải giám hay chiến hạm vào uy hiếp các nước. Vấn đề ở đây là sự ngang ngược của Trung Quốc đã gây phản ứng ngược của thế giới và đấy là một sự bất trắc cho Bắc Kinh.

RFI: Những bất trắc đó là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Lãnh đạo Bắc Kinh đã rất già đòn khi mở ra thế cờ năng lượng ngoài Đông hải đề vừa kiếm dầu khí ở dưới vừa khiến cho các nước ham làm ăn kiếm lời mà mặc nhiên công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên các khu vực quần đảo đang có tranh chấp. Thế cờ ấy khiến các nước Đông Nam Á có tranh chấp sẽ phải chọn một trong ba ngả.

- Hoặc là hợp tác với CNOOC để chia chác một chút lời thay vì đứng ngoài mà phản đối xuông. Hai là mời một nước thứ ba vào liên doanh với mình để có lực đối trọng với Trung Quốc, như trường hợp liên doanh của Việt Nam với Ấn Độ hay với các doanh nghiệp Âu, Mỹ, Nga sau này. Ngả thứ ba là thắt lưng buộc bụng và ráo riết đầu tư vào công nghệ cao về dầu khí để thu ngắn khoảng cách với Trung Quốc. Cả ba loại giải pháp này đều có lợi hại riêng và không dễ thi hành.

- Nhưng giữa thế cờ phức tạp ấy, Trung Quốc lại già néo và khiến cho khu vực Đông Nam Á trở thành bất ổn làm cả thế giới đều quan tâm và báo động. Trong hoàn cảnh đó, chưa chắc là các tập đoàn dầu khí quốc tế lại mau mắn nhảy vào để đứng giữa hai ba lằn đạn. Rốt cuộc thì chính Trung Quốc lại gây ra sự bất trắc khiến các nước đều ngần ngại và đều muốn Hoa Kỳ xác định sự hiện diện quân sự ở trong vùng.

- Chưa thấy tổ hợp dầu khí của Mỹ đâu thì đã thấy chiến hạm Hoa Kỳ lảng vảng ở ngoài, với sự cổ võ của các nước từ Nhật Bản, Ấn Độ đến Úc. Trong mùa bầu cử tại Mỹ, cả hai phe đều sẵn sàng nhắm vào mối nguy kinh tế hay an ninh từ Trung Quốc để huy động cử tri và Bắc Kinh đang cho chính trường Hoa Kỳ một đề mục tranh luận rất hấp dẫn. Chúng ta sẽ còn cơ hội theo dõi những chuyện bất trắc này ở Đông hải./.

Thanh Hà RFI & Nguyễn-Xuân Nghĩa

http://bit.ly/QdXRs1

NGHIỆP BỆNH

MINH MẪN


Trong xã hội nào cũng có mầm mống bệnh hoạn, nhưng riêng những nước chậm tiến, cuộc sống thiếu tiện nghi vệ sinh, thường là mầm mống phát sanh bệnh nhiều nhất.

Nói theo nhà Phật, do cộng đồng nghiệp lực, còn gọi là cộng nghiệp, nếu cộng nghiệp có nhiều phước báu thì cuộc sống đầy đủ tiện nghi và vệ sinh bảo đảm, bệnh ít phát sinh; Một cộng đồng trong một xã hội không có một căn bản vật chất, cái ăn cái uống thiếu tinh khiết, chắc chắc bệnh lan tràn hơn là những nước phát triển. Dĩ nhiên thực phẩm đóng vai trò quyết định bệnh hoạn. Xã hội nghèo đói, thực phẩm không an toàn thì bệnh lây lan nhanh, xã hội phát triển, văn minh thực phẩm thì thực phẩm văn minh cũng không tránh khỏi độc tố dư thừa trong việc cân đối tố chất cho cơ thể.Trong đất nước văn minh hầu như tim mạch và ung thư nhiều hơn những bệnh khác.

Việt Nam ngày nay đang đối diện nhiều loại bệnh hiểm nghèo mà người dân đang gánh chịu, nhất là ung thư. Do hoàn cảnh nghèo đói, đưa đến tình người cũng hạn chế, vì thế mà rất nhiều gia cảnh khi lâm trọng bệnh, thân nhân bỏ mặc, sống nương nhờ bà con chòm xóm. Chị Phan Thị Xuân, 42 tuổi, gốc Quy Nhơn, trên 10 năm bệnh, chồng chán nãn bỏ đi, một thân một bóng lê lếch vào Nam với đứa con dại bán buôn sống lây lất qua ngày. Ba tháng gần đây, bác sĩ xác định ung thư thời kỳ cuối, khối u đường ruột, ung thư tá tràng, đại tiểu tiện phải qua đường ống ngang hông. Nhà trọ mỗi tháng và ăn uống thường ngày cho mẹ con là vấn đề nam giải khi mà chị không còn đi đứng được nữa. Người mẹ chồng đã 66 tuổi, từ quê vào nuôi, tất cả ba người sống trong căn phòng chưa tới 16m2, ẩm thấp, hầm nóng, hôi hám, trong con hẽm không sạch sẽ.

Hiện tạm trú tại 307,Trung Mỹ Tây, quận 12 xã Trung Chánh. Điện thoại số 01695896343. của bà Phụng, mẹ chồng bệnh nhân.

Căn bệnh đã xác định được thời gian sống còn lại, nghĩa là vô phương cứu chữa thì tiền bỏ vào thuốc chỉ là muối bỏ biển, có chăng lòng từ của những người có tâm hiện nay chia sớt cho nhau, chỉ giải quyết được cái ăn cái ở cho người bệnh hằng ngày, đó là sự mong ước của gia đình bệnh nhân đối với những tầm lòng nhân hậu của dân mình. Sự quan tâm chia sớt cho nhau lúc hoạn nạn, là hạt giống tốt bỏ vào ruộng phúc của chúng ta mai sau. Ngưỡng mong ai đọc được tin nầy xin quan tâm.


Diễn biến hòa bình và tổn thiệt cho Việt Nam


Đoàn Nam Sinh

Từ sau hội nghị Thành Đô, 3-4/9/1990, tiếng đại bác cầm canh từ bên kia biên giới bắn sang nước ta đã dừng hẳn. Sau hơn 10 năm chiến tranh biên giới với Trung Quốc, các hoạt động quân sự tạm ngưng, nhưng cuộc chiến trên các mặt trận khác tiếp tục diễn ra ngày càng quyết liệt.

Suốt thời gian chiến tranh đó, Việt Nam đang sa lầy trên toàn tuyến Tây Nam, Liên Xô cũng đang sa lầy ở Afghanistan, còn nội bộ Trung Quốc vừa thoát hiểm sau thời kỳ "kiên trì 4 hiện đại hóa" và vừa kết thúc sự vụ Thiên An Môn.

Mục tiêu của Trung Quốc trong hội nghị này là muốn cùng Việt Nam ép Campuchia chấp nhận giải pháp 4 bên 6:2:2:2: trong Hội đồng Dân tộc Tối cao do cựu hoàng Sihanouk làm Chủ tịch. Cuối cùng, Hội đồng này hoạt động rất lủng củng nhưng di họa của giải pháp Đỏ ấy vẫn còn phát tác đến hôm nay.

Nếu trong thời chiến tranh biên giới Tây Nam, Trung Quốc vẫn viện trợ cho lực lượng Fulro quấy phá trên cao nguyên Việt Nam thông qua hành lang của Pol Pot, thì lúc sau này phe phái của Xon Xan rồi các Hoàng thân tiếp tục gây rối Tây Nguyên thông qua các trại tỵ nạn của Cao ủy Liên Hiệp Quốc (khuyến khích các dân tộc thiểu số ở Đông Dương sau Hội nghi Bắc Kinh năm 1971 là thường xuyên đòi tự trị). Các phe phái này tuyên truyền trong dân, kể cả việc trưng bày tại Hoàng cung bản đồ sai sự thật về vương quốc Campuchia rộng lớn mà so với thực trang hiện nay thì Việt Nam là nước xâm chiếm chủ yếu. Mấy năm trước có vụ nhổ cột mốc biên giới của đảng đối lập Sam Rainsy, nay lại xuất hiện yêu cầu Thủ tướng Hun Xen giải trình vấn đề Việt Nam xâm lấn đất đai do cắm mốc biên giới,... Rõ ràng Hội nghị ấy Trung Quốc đã gài bẫy để Việt Nam mắc lỡm, mang tiếng đàm phán "trên lưng" của bạn, đồng thời họ cài cắm được những kẻ mang ơn mới, bảo sao bạn không bị TQ gây khó dễ trong vấn đề Biển Đông tại Hội nghị ASEAN mà Việt Nam là nước chịu thiệt thòi nhiều nhất.

Đường lối ngoại giao 8 chữ của Trung Cộng lâu nay là: Nam thuận – Bắc cân – Đông hòa – Tây tấn (dù rằng Chủ tịch Hồ Cẩm Đào không một lời hé môi trong phương hướng Đại hội vừa qua) cho thấy để phương Nam quy thuận chỉ có một cách là làm cho Việt Nam ta suy yếu đi, trong đó làm suy kiệt giống nòi là biện pháp lâu bền nhất. Đọc lại lời văn cay đắng tổng kết chiến tranh của Lê Đức Thọ cuối năm 1977: "...Phải qua 30 năm chiến tranh ta mới rút ra được quy luật tồi tệ của nó - chọn những người con ưu tú dũng cảm đưa ra phía trước chiến đấu và hy sinh, để lại hậu phương những người yếu hèn, què quặt, dốt nát...". Rõ là từ thời Việt Nam đánh Pháp đến nay, nước Trung Quốc cộng sản luôn chủ trương duy trì chiến tranh lâu dài, tạo mâu thuẫn gây nội chiến, gây rối liên tục để Việt Nam suy tàn.

Lịch sử ngàn năm đô hộ liền với ngàn năm tàm thực cho thấy đường lối ngày nay nhất quán với kinh nghiệm lịch sử ấy, nên câu nói "đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng" có ý nghĩa sâu như thế nào khi họ "giúp" cho Campuchia và Lào. Chỉ có thể bằng con đường "phiên thuộc", Trung Quốc mới tiến được xuống phương Nam chinh phục toàn bộ Đông Nam Á.

Sau một thời gian chiến tranh với Pháp và Mỹ đã quá dài, Việt Nam chưa kịp hồi phục thì phải chia sức ra gánh hai cuộc chiến tranh biên giới do Trung Quốc gây ra cũng như nhiều cuộc nội loạn bên trong suốt 15 năm nữa, kinh tế suy sụp thảm hại, chính là lúc Trung Quốc chìa tay ra tái lập quan hệ bình thường. Lúc này, sự sụp đổ của toàn khối cộng sản Đông Âu đang tràn tới Liên xô (cũ), mà nguyên nhân chủ yếu là sự lãnh đạo độc tài đã thủ tiêu mọi khả năng ứng phó, phát triển mềm dẻo của xã hội và làm xơ cứng các hoạt động kinh tế bình thường vì theo đuổi phương thức kinh tế tập trung chỉ huy, làm theo kế hoạch trong một thời gian quá dài.

Một Bí thư Nguyễn văn Linh đã từng mạnh dạn phá vỡ chủ trương "tem phiếu", mạnh dạn "bung ra" với nghị quyết 33 của Thành ủy Tp HCM, nhưng khi chấp chính với cương vị TBT ông đã chấp nhận thực tế rằng "Trung Quốc dù có bành trướng cũng là nước XHCN" (?!)tức là bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc theo cách quy phục nước đàn anh trong phe! Thực chất là hai bên chỉ vì muốn giữ Đảng và cố tin rằng chỉ có đảng cộng sản mới có thể tiếp tục lèo lái con thuyền lịch sử quốc gia. Đó mới chính là lý do hai kẻ thù xích lại để mở đầu thời kỳ Việt Nam bị lệ thuộc toàn diện vào Trung Quốc.

Trong các câu chữ thời bấy giờ rộ lên chuyện "diễn biến hòa bình". Hai đảng gần như thống nhất với nhau chống lại lực lượng thù địch, cụ thể là Mỹ và các nước phương Tây. Còn Trung Quốc thì theo đuổi mục tiêu nín thở qua sông, gọi là trỗi dậy hòa bình. Oái oăm thay, trong sự trỗi dậy ấy đầy rẫy những diễn biến tác động lên nền kinh tế, nền công nghệ quốc gia của Việt Nam. Việc chống các thế lực phản dân hại nước là cần thiết, nhưng đừng như An Dương Vương đến phút cuối mới hay kẻ thù ở ngay sau lưng mình.

Những hình ảnh Đường Gia Triền sang Hà Nội ký hiệp định biên giới trên bộ, Chủ tịch Giang Trach Dân sang thăm vỗ yên bà con ở Hội An, hay Thủ tướng Chu Dung Cơ bay vào Sài Gòn, cưỡi Phi Yến vòng quanh thăm Chợ Lớn... cho thấy sự ấm lên của quan hệ cấp cao, đồng thời các liệt sĩ thương binh trong thời chống bành trướng phía Bắc hay bỏ mình ngoài biển Trường Sa bị quên lãng nhạt nhòa.

Những sự việc gặm nhấm từ mua râu ngô đến bán giống lúa lai kém phẩm chất đều cho thấy rõ mục tiêu đánh sập nền kinh tế nông nghiệp vốn là căn bản của nước ta, bên canh việc mua bán nông sản phẩm luôn có sự bất bình thường - hàng xuất sang thì lừa lọc, hàng nhập về toàn nhiễm độc từ rau quả sữa bột...

Trên chính phủ vừa cấm xe ba bánh nội địa thì nhập về vô số xe ba bánh Trung Quốc. Cấm xe công nông đầu ngang thì nhập về vô số xe vận tải cỡ nhỏ không phải đăng kiểm. Áp chế bằng thuế khóa và tiêu cực phí đến mức các doanh nghiệp sản xuất máy nông nghiệp cho đến công cụ sản xuất chết mòn, thì "bạn" mua sừng bò móng trâu rồi xuất sang đủ thứ máy nông cụ.

Tài nguyên từ than đến titan, volfram... kìn kịn xuất sang biên giới với giá rẻ, nay còn đang tiếp tục xúc tiến dự án bô-xít nhôm và hàng loạt mỏ kim loại của Tây Nguyên cũng như các tỉnh giáp biên, kể cả đất hiếm mà dư luận cho rằng chỉ để trả nợ đã vay.

Vào chợ vùng cận biên toàn hàng Tàu, mà người tiêu dùng xách mé là hàng Hồ cẩm Đào, nào đồ đạc gia dụng bát đĩa soong nồi bếp ga ấm nước đến chăn chiếu mùng mền quần áo và cả đồ chơi trẻ con cũng tràn ngập. Hàng thì giá rẻ, có xài như ai nhưng cũng hay trục trặc và chóng xuống cấp, hư hỏng.

Hàng ngày trên mọi băng tần, mọi kênh truyền hình chiếu khá nhiều phim Trung Quốc, loại phim mà làm gì cũng có sự thể hiện tận cùng những âm mưu thấp hèn, cái ác và phi nhân bản. Sách báo dịch cho đến các "văn hóa liệu" của Tàu không khác gì bên chính quốc, mới thấy "xâm lược mềm" nguy hiểm thế nào. Việc hợp tác nghiên cứu đào tạo với các viện, trường càng cho thấy sự "rộng rãi" đầy âm mưu Hán hóa: vơ vét tàn sát văn hóa Việt Nam và tuyên truyền tiêm nhiễm những "lý luận học thuật" ngang ngược.

Hiển nhiên trong việc viện trợ kiểu ODA thì bên "cho vay" sẽ trúng thầu, nhất là có khoản hoa hồng dày dặn. Mọi công trình trọng điểm, hao tiền tốn của đều có bày tay lông lá của bạn vàng. Liên kết giữa bán công nghệ với bòn rút tài nguyên hay cài đặt cơ hội tương lai thì còn tùy. Có ai nghĩ đến hàng trăm sân gôn là điều kiện tuyệt vời để đổ quân bằng không vận và trực thăng vận khi cần thiết không? Hay những đập lớn đang bán điện giá cao cho EVN sẽ có ngày trở thành lợi khí để uy hiếp chiến tranh không?

Biển Đông đang đứng trước nguy cơ bị Trung Quốc độc chiếm, ai cũng biết. Nhưng chuyện rừng thượng nguồn và cả thượng nguồn của những con sông đổ nước ra Biển Đông, Trung Quốc cũng mưu mô độc chiếm thì ít người biết. Đó chính là diễn biến hòa bình theo cách trỗi dậy hòa bình.

Viễn cảnh "bất chiến tự nhiên thành" mà cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm tiên tri có thể sắp có chứng nghiệm. Một đất nước có gần vạn giáo sư, phó giáo sư không có lấy vài bằng phát minh. Một nền công nghệ quốc gia không làm nỗi cây kim may áo. Viện, trường mỗi năm xài hàng nghìn tỷ nghiên cứu mà giống lúa lai, bắp lai cứ phải nhập về. Bệnh viện ngày càng ngột ngạt mà dược phẩm cũng như phương cách chẩn đoán điều trị phụ thuôc hoàn toàn, đến thuốc phòng, vắcxin cũng thiếu thốn.

Giáo dục rày đúng mai sai do nền khoa học nhân văn quốc gia là văn - sử - địa - triết -... đều hỗn độn, lẫn lộn, phi hệ thống, hỏi bao giờ mới có "con người toàn diện"? Chỉ sơ bộ lướt qua những mảng mờ của thời cuộc cũng thấy được Trung Quốc thành công như thế nào!

Một cựu chiến binh từ thời tiền khởi nghĩa còn tỏ ra đau đớn rằng, khoảng 200 năm nếu chỉ tính từ khi Quang Trung chiến thắng quân Thanh đến 1990, có bao nhiêu việc Trung Quốc đã có dã tâm quyết thực hiện với nước ta nhưng không được, thì chỉ từ đó đến nay bằng trỗi dậy hòa bình chúng đã đạt được còn nhiều hơn thế.

Mấy tuần qua người dân trong cả nước thắc mắc và chờ đợi. Vì sao không thấy nhà cầm quyền có phản ứng cụ thể nào với giặc mà quay ra trấn áp giới trí thức phản biện yêu nước? Có thể nào Chính phủ sẽ đứng đơn kiện Trung Quốc ra tòa công pháp quốc tế để kêu gọi sự ủng hộ của lương tri loài người với Việt Nam? Nói thẳng ra là nếu Chính phủ có trót vay nợ đến 2/3 GDP với người ta mà phải lệ thuộc, há miệng mắc quai thì cứ thú thật để toàn dân gom góp cũng được ít nhiều mà trả, chứ để núi sông đứng trước nạn can qua tàn nhẫn này thì vong linh liệt tổ liệt tông của cả trăm họ rất đau lòng.

Còn cái người khi anh khi bạn, khi lại tỏ thói côn đồ kia thì thôi, chẳng nên chơi thân, dây làm gì với quỷ. Quay lại với hồn thiêng dân tộc, với trách nhiệm tôn tạo gìn giữ giang san có phải hơn là quy phục ngoại nhân để chẳng còn gì cho đời con cháu nữa không?

Sài Gòn, 6 tháng 8 năm 2012
Đ.N.S.

07 August 2012

Thiện và ác, ranh giới... mong manh

Ánh Nguyệt

                                             Tôi đã đọc ở đâu đó một câu chuyện…

 

Hai tiểu thiền sư đang đi qua cánh rừng thì nhìn thấy một con sư tử bị thương. Vết thương quá nặng, hai người dù cố gắng ra sao cũng không cách nào chữa khỏi. Con vật thở nặng nhọc, ánh mắt như van xin họ hãy sớm kết liễu nó, để nó khỏi phải chịu nỗi đau thể xác hành hạ thế này. Hai tiểu thiền sư ái ngại nhìn nhau. Sư tử chẳng thể sống thêm được bao lâu, nếu không sớm giúp nó giải thoát, mỗi khoảnh khắc sống sẽ chỉ thêm đau đớn. Nhưng giới luật lại nghiêm cấm sát sinh. Lúc này, giết hay không giết, mới thực là thiện tâm đây?

Thế nhân bao đời nay vẫn không cách nào đưa ra câu trả lời chính xác.

Thiện và ác, ranh giới quá mong manh.



Lại một câu chuyện khác, trong một bộ phim…

Một tướng quân cả đời chính trực, gương mẫu, quan tâm binh lính và vô cùng nghiêm khắc với bản thân. Chính vì vậy, ông được người người kính trọng. Con trai ông cũng là một thanh niên đầy tài năng và nhiệt huyết, đã cùng ra trận theo đoàn quân. Khi đi tuần, anh đã vô tình cứu và thả một cô gái bị thương, mà không biết đó là gián điệp ngoại bang bị quân ta truy đuổi. Tướng quân quyết xử chàng trai tội chết. Dù phó tướng và binh lính trong quân nhất loạt quỳ xuống cầu xin, ông vẫn không thay đổi quyết định. Thật may, phu nhân tướng quân đã mời một vị hòa thượng mà tướng quân vô cùng kính trọng đến.

- Theo tướng quân, thế nào là chí công vô tư? - Vị hòa thượng hỏi.
- Là phân biệt rõ trắng đen, bất luận là ai cũng không thiên vị - Tướng quân trả lời rành mạch.
Vị hòa thượng cười:
- Vậy thì ngài không hề chí công vô tư, hơn nữa còn tự tư tự lợi.

Hòa thượng giải thích rằng, tướng quân chỉ vì người mắc lỗi là con trai mình nên mới phạt nặng, đổi lại là một binh lính bình thường, chắc chắn ông sẽ cảm thông. Như vậy làm sao gọi là chí công vô tư? Lòng ông lo sợ bị người ta nói là thiên vị con trai, nên xử nặng con, như vậy càng là tự tư tự lợi, ôm lấy cái thanh danh của mình.

Cuối cùng, tướng quân đã ngộ ra.

Công tâm và thiên vị, ranh giới cũng thật mong manh…


Cuộc sống luôn có hai mặt của nó. Đứng trước sự việc nào, cũng không nên vội vàng đánh giá. Để sau này ngẫm lại, không phải hối tiếc vì những sai lầm đã gây ra.

Người ta có quyền suy nghĩ đơn giản, nhưng không có nghĩa là vô tri không xét đoán. Người ta có thể sống theo cảm tính, nhưng không đồng nghĩa với việc quên đi những giá trị chân, thiện vốn có ở trong lòng.

Đó chính là lý do chúng ta có lý trí, và trái tim…

Để nhận ra cái đúng, cái sai giữa hai mặt cuộc sống. 

Ánh Nguyệt

06 August 2012

THÔNG BẠCH VU LAN

THÔNG CÁO BÁO CHÍ NGÀY 6.8.2012

Thông bạch Vu Lan của Hòa thượng Thích Viên Định, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất


2012-08-06 | | PTTPGQT


PARIS ngày 6.8.2012 (PTTPGQT) - Thi hào Nguyễn Du đã viết "Văn tế thập loại chúng sinh" cực kỳ thống thiết nhưng diễm lệ về Ngày Rằm tháng Bảy, Ngày Xá tội vong nhân, mà cũng là ngày đại lễ Vu Lan. Vu Lan là Mùa Báo hiếu ông bà, tổ tiên cha mẹ nhiều đời, tức cửu huyền thất tổ, theo truyền thống Phật giáo, và được tổ chức thường năm từ hàng chục thế kỷ qua vào dịp Rằm tháng Bảy âm lịch, nhân dịp Tự tứ. Tự tứ là ngày chư Tăng Ni xuất hạ sau 3 tháng an cư. Dịp này chư Tăng các chùa lập đàn tràng cứu độ hương linh cửu huyền thất tổ của quần chúng theo đạo Phật, cũng như những vong hồn không người thân thuộc cúng bái hay những cô hồn, ngạ quỉ đang thét la đói rách nơi địa ngục.

Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải sau đây toàn văn Thông điệp Vu Lan năm nay Phật lịch 2556 – 2012 của Hòa thượng Thích Viên Định, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN):


GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN HÓA ĐẠO
Chùa Giác Hoa, 15/7 Nơ Trang Long, Phường 7, Q. Bình Thạnh, TP Sài Gòn
Phật lịch 2556
Số : 08/VHĐ/TB/VT


THÔNG BẠCH VU LAN


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch chư Tôn đức Giáo phẩm Tăng Ni,
Kính thưa chư Thiện tín Cư sỹ Phật tử,

Một lần nữa mùa Vu Lan lại về trong hoàn cảnh đất nước đang ngập chìm trong đêm dài của hiểm họa mất nước; lòng người bất an, phân hóa, thiếu chủ động. Vu Lan về nhắc nhở người con Phật sứ mệnh "thượng cầu hạ hóa" mà trước mắt là chuyển hóa những vô minh nội tại để phát huy dụng lực vi diệu thù thắng của đại bi tâm.

Đức Phật dạy, vô minh chỉ có thể được chuyển hóa khi người muốn chuyển hóa có Chánh tri kiến. Nhờ chánh tri kiến, chúng ta mới thấy rõ đã gây ác nhân nào dẫn đến ác quả hiện tại, mà cố gắng tránh xa những ác nghiệp, và nỗ lực vun bồi những thiện nghiệp; nhờ Chánh tri kiến chúng ta nhìn ra được công đức giáo hóa sâu dày của chư Phật và nhiều thế hệ Thầy tổ để tinh cần xiển dương chánh pháp, cứu độ quần sanh; nhờ Chánh tri kiến chúng ta ý thức rõ ân đức của các đấng cha mẹ nhiều đời hầu gia tâm tu học để đáp đền công ơn sanh dưỡng; nhờ Chánh tri kiến mới thấy rõ mối tương tác tương sinh mà phát lòng bồ đề hầu cứu vớt nỗi thống khổ của muôn loài. 

Chánh tri kiến giúp ta thông hiểu được pháp Hòa kính mà không bị đồng hóa, tha hóa hoặc tự kỷ, để từ đó nỗ lực phát triển Tăng đoàn, trang nghiêm Giáo Hội. Chánh tri kiến giúp ta hiểu rõ bản chất huyễn hóa của mọi hiện tượng, vượt lên trên mọi sợ hãi và thiết lập mối tương giao trong tinh thần dân chủ, bình đẳng để phát huy sức mạnh tổng họp quốc dân trong mục đích bảo vệ quốc gia, giữ vững nền tự chủ dân tộc, độc lập tổ quốc.

Chánh tri kiến chỉ thực sự hiện rõ khi chúng ta phát tâm phụng trì giới luật, vì giới luật là nền tảng của định và tuệ. Phật pháp chỉ có thể tồn tại lâu dài khi giới luật được nghiêm trì, đó chính là lý do tại sao Đức Phật dạy: "Giới luật là thọ mạng của Phật pháp". 

Giữa bối cảnh các giá trị truyền thống bị chối bỏ, phẩm giá bị khinh rẻ, quyền con người không được tôn trọng, với đầy dẫy hoài nghi, phân hóa làm xoi mòn đức tin và suy giảm tiềm năng phục vụ, Giới luật và Lục Hòa kính là chìa khóa cho vấn nạn thời đại, đồng thời cũng chính là giải pháp đáp ứng cho nhu cầu thống họp của thất chúng Phật tử hiện nay. Mỗi người tự sống bằng giới luật, bản thể thanh tịnh của Tăng già sẽ tỏa sáng, Thiện tín sẽ an hòa, các xu hướng chính trị sẽ không thể chi phối, lũng đoạn, Phật pháp nhờ thế mà xương long, Giáo Hội nhờ vậy mà hưng phục, sứ mệnh hoằng hóa cũng nhờ đó mà thành tựu. 

Nhân mùa Vu Lan báo hiếu, thay mặt Hội Đồng Lưỡng Viện, chúng tôi thiết tha kêu gọi sự thể hiện tinh thần Hòa kính và phụng trì giới luật của mọi người con Phật để phát huy năng lực thanh tịnh nhằm siêu độ cửu huyền thất tổ, đa sanh phụ mẫu, thân oán nhiều đời, đồng thời bảo vệ mạng mạch chánh pháp và góp phần phục hoạt Giáo Hội. 

Giáo Hội cũng kêu gọi tinh thần tỉnh giác kịp thời, trước khi quá muộn, của các giới lãnh đạo nhà nước trước "nguy cơ ngàn năm Bắc thuộc tái hiện" mà Đức Đệ Ngũ Tăng Thống, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ đã cảnh báo. 

Bạo lực, độc tài, đàn áp, khủng bố không họp lòng người, không mang lại an bình, thịnh vượng cho đất nước, lại tạo thêm bất ổn, thù hận. Chỉ có cuộc cách mạng tâm linh mới có đủ khả năng dung hóa, ổn định và phát triển xã hội. Vũ trụ vạn hữu luôn vận hành theo lẽ vô thường biến dịch, nhưng luật tắc nhân quả thì muôn đời không thay đổi.

Nỗi lo ngại chánh yếu là đánh mất niềm tin về tính năng giác ngộ chứ không là những thế lực ngoại tại. Sự đe dọa nghiêm trọng hiện nay là bạo hành, thiếu khoan dung, cực đoan và thủ chấp, vì vậy hãy tự mình thắp sáng ngọn đuốc Từ bi, Trí tuệ, Hùng lực và truyền thừa ánh sáng ấy cho các thế hệ tương lai như một hành động tỉnh thức cần thiết để cứu nguy dân tộc.

Rất mong vì sự trường tồn của chánh pháp và để biểu tỏ tình thương cứu giúp muôn loài, mỗi người con Phật chúng ta hãy luôn nghiêm trì Giới đức, gìn giữ Chánh tri kiến để có đủ năng lực hộ trì chánh pháp, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải quốc gia, và bảo vệ môi sinh cũng như nền hòa bình chung của thế giới nhân loại.

Cầu nguyện nghĩa đồng bào, tình nhân loại luôn thăng hoa. Con người cảm thông sâu xa nỗi đau khổ của người để không còn đày đọa và gây tạo khổ họa cho nhau.

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát tác đại chứng minh.

Chùa Giác Hoa, Sài Gòn, ngày 05 tháng 8 năm 2012
Viện trưởng Viện Hóa Đạo
GHPGVNTN

(ấn ký)

Tỳ Kheo Thích Viên Định

Cái chết rình rập


Nguyễn Hưng Quốc

Sống ở Việt Nam hiện nay là sống trong nỗi sợ hãi thường trực. Nỗi sợ hãi ấy lan ra tận những người Việt Nam sống ở nước ngoài. Tôi có một số người thân và người quen, trước đây, thường về Việt Nam khá thường xuyên; gần đây, nói đến chuyện về nước, họ bỗng e dè hẳn. Lý do? – Vì sợ!


Có vô số chuyện để sợ. Trước hết và phổ biến hơn hết, là sợ tai nạn giao thông. Chuyện kẹt xe, đụng xe và ngã xe vốn đã có ở Việt Nam từ lâu, nhưng rõ ràng là tình trạng ấy không hề được cải thiện chút nào cả; nếu không muốn nói, ngược lại, càng ngày càng tệ.


Mà cũng phải. Dân số ở các thành thị càng ngày càng tăng, các phương tiện giao thông, từ xe gắn máy đến xe hơi càng lúc càng nhiều, mà đường xá thì, nói chung, rất ít và rất chậm thay đổi. Các biện pháp hành chính được đưa ra thì vá víu, hết ngăn lại tháo, hết tháo lại ngăn, tuỳ hứng. Bởi vậy, chuyện kẹt xe là chuyện hằng ngày, thậm chí, hằng giờ. Dắt xe ra khỏi nhà, không ai biết chắc bao lâu mình tới được chỗ làm hay chỗ hẹn.


Mà không phải chỉ kẹt xe. Xe nhiều, chạy ẩu, tai nạn xảy ra dồn dập. Nhẹ thì bị quẹt trầy và móp xe. Nặng hơn nữa thì bị thương vong. Theo các con số thống kê chính thức, ở Việt Nam, ngày nào cũng có cả hàng trăm tai nạn và hàng chục người bị chết vì những tai nạn trên đường phố. Ví dụ trong năm 2007, có gần 13.000 người chết vì tai nạn giao thông. Theo World Health Organization (WHO), con số ấy chắc chắn thấp hơn nhiều so với thực tế.


Nhưng ngay cả sai khi bị hạ thấp như vậy, tỉ lệ người chết vì tai nạn giao thông trên tổng dân số cũng rất cao: 15 người trên 100.000 người. Tính trung bình, mỗi ngày có ít nhất 35 người bị chết vì xe cộ trên đường phố. Số người bị thương tật với những mức độ khác nhau do tai nạn giao thông lại càng nhiều. Có khoảng 42% thanh niên trong lứa tuổi từ 22 đến 25 bị thương vì tai nạn giao thông ít nhất là một lần.


Theo thống kê của Việt Nam, chỉ trong mười tháng đầu năm nay (từ tháng 1 đến hết tháng 10), trong cả nước đã có gần 40.000 tai nạn giao thông làm chết gần 10.000 người và làm bị thương 37.000 người khác. Một con số kinh khủng so với dân số cả nước.


Mấy năm trước, thỉnh thoảng về Việt Nam, tôi sợ tai nạn giao thông đến độ không dám tự mình lái xe gắn máy, đã đành; tôi cũng sợ cả việc ngồi sau xe cho người khác lái. Thường, tôi đi tắc xi. Nhưng bây giờ, đọc báo trong nước mới thấy, ngay cả khi ngồi trên xe hơi cũng chưa chắc đã an toàn. Lý do là càng ngày càng có nhiều xe hơi và xe tải. Xe hơi đụng nhau hoặc đụng vào xe tải thì...không chết cũng lết. Chưa hết. Gần đây xuất hiện nhan nhản trên các đường phố các "hố tử thần" nữa. Xe đang phóng phom phom trên đường phố, bỗng "Ụp!", mặt đường đang trơn phẳng bỗng dưng sụp xuống, sâu hoắm, mũi xe hay có khi cả nửa trước của chiếc xe sụp hẳn xuống hố. Người trong nước gọi tên rất đúng: hố tử thần!


Thôi, hay là đi bộ chăng? Nhưng đi bộ thì làm sao băng qua đường được an toàn? Lời khuyên thường nghe: cứ nhìn thẳng và đi thẳng để cho xe cộ tránh mình, thật tình, không thể tin cậy được. Đã đành là phần nhiều chúng có hiệu quả. Bởi chẳng có người lái xe nào muốn gây ra tai nạn. Nhưng "phần lớn" không có nghĩa là tất cả. Còn cái "phần nhỏ" kia là bao nhiêu? Chẳng vui chút nào khi được nằm trong cái "phần nhỏ" ấy cả.


Nhưng đi bộ không phải chỉ đối diện với nguy hiểm khi phải băng qua đường. Ngay cả khi đi trên lề đường cũng không tránh khỏi lo âu. Cứ nhìn lên chùm dây điện chằng chịt và lơ lửng trên đầu thì biết. Báo chí trong nước thỉnh thoảng loan tin một dây diện nào đó rớt xuống. Người nào xui xẻo đi ngang qua, bị dây điện ấy đụng phải thì chỉ có nước theo "Bác" đi gặp Karl Marx và Lenin sớm.


Nói đến tai nạn, không nên quên một nguy cơ khác: chết đuối. Và người ta không phải chỉ chết đuối khi có lũ lớn như những cơn lũ kỷ lục ở miền Trung vào đầu tháng 10 vừa qua. Người ta có thể chết đuối khi đi trên sông hay ngay trên đường phố vào những ngày mưa hơi lớn: ví dụ sảy chân xuống một cái hố hay miệng ống cống nào đó, chẳng hạn. Đọc "Một nguyên nhân dẫn đến tử vong và tật nguyền ở Việt Nam" trên trang mạng của WHO, tôi giật mình thấy con số này: riêng năm 2001 đã có hơn 12.500 trẻ em Việt Nam bị chết đuối!


Cũng theo tài liệu trên, số người bị chết vì thương tật hoặc bạo động tại Việt Nam thuộc loại cao nhất ở vùng Tây Thái Bình Dương: Hơn 36% số người chết trong lứa tuổi từ 5 đến 29 xuất phát từ thương tật và bạo động. Nói chung, đối với các thanh niên trong lứa tuổi từ 15 đến 29, thương tật và bạo động là nguyên nhân thứ hai dẫn đến cái chết (nguyên nhân thứ nhất là tai nạn giao thông!).


Ra đường thì sợ xe đụng, dây điện rớt, lũ cuốn hay bị ai đó gây sự lấy dao lụi vào ngực, thôi thì ru rú ở nhà vậy nhé?


Nhưng ở nhà hoặc chỉ chạy ra một tiệm ăn nào đó ở đầu ngõ liệu có an toàn không?


Không. Tên sát thủ nằm ngay trên bàn ăn của bạn đấy! Bạn cứ vào Google, thử gõ mấy chữ "an toàn thực phẩm" thì thấy ngay. Những cảnh thịt thối hoăng cả tuần lễ vẫn được bày bán và được dùng để chế biến thực phẩm không phải hiếm.


Cách đây một, hai năm, đọc báo trong nước, tôi thấy một bản tin làm tôi giật nẩy cả mình: những người thợ săn, sau khi giết được một con thú nào đó, ví dụ vào ngày đầu tiên của chuyến đi săn, họ sẽ đào đất lên, chôn con thú và làm dấu trên "nấm mộ"; mấy ngày, thậm chí, cả tuần lễ sau, trên đường đi săn về, họ sẽ đào nấm mộ lên, lấy chôn thú ra và mang về bán. Bạn sẽ hỏi: với một thời gian như thế, chắc chắn thịt con thú đã bắt đầu rữa, dòi bọ sẽ bò tứ tung, và mùi thì chắc hẳn là khủng khiếp lắm.


Đúng. Nhưng, không sao cả, bạn ạ. Những người đi săn và bán thịt "lành nghề" lắm. Họ sẽ tẩy rửa, thêm hóa chất và bột màu vào, thịt con thú sẽ lại hồng đỏ và thơm nức mũi ngay! Cách đây mấy tuần, báo chí trong nước cũng tiết lộ: cả mấy tấn thịt thối được chở đi phân tán trong nhiều khu chợ khác nhau. Phần lớn có nguồn gốc từ Trung Quốc.


Bạn sợ ăn thịt chưa? Nếu sợ, bạn sẽ ăn gì? Rau trái chăng? Để trừ sâu, để rau trái phát triển nhanh và để bảo quản chúng được lâu, người Việt Nam và cả Trung Quốc nữa, không ngần ngại dùng bất cứ thứ hóa chất độc hại nào. Bởi vậy mới có chuyện người dân trong nước mua trái cây của Trung Quốc. Vỏ rất mướt, để cả mấy tuần lễ, vẫn mướt! Nhưng bổ ra thì mới biết trong ruột đã thối hinh từ lúc nào!


Ồ, vậy thì chỉ ăn cơm thôi! Bạn nghĩ vậy ư? Xin trích tặng bạn một đoạn văn lấy từ một tờ báo trong nước:

"Gạo là lương thực chính, lâu nay vẫn được đánh giá là có chất lượng an toàn. Nhưng theo báo cáo của Bộ NNPTNT [Nông nghiệp và phát triển nông thôn], vừa qua, Nhật Bản đã thông báo trong gạo VN xuất khẩu bị nhiễm hoá chất BVTV Acetamipri với mức tồn dư 0,03ppm, vượt ngưỡng cho phép (0,01ppm). Nga đã ngừng nhập khẩu gạo Việt Nam. Điều này đang ảnh hưởng xấu đến sản xuất và xuất khẩu nông nghiệp, đồng thời cũng gây hậu quả lên sức khoẻ nhân dân. Theo Bộ Y tế, hàng năm Việt Nam có 200.000 người bị ung thư, trong đó có 150.000 người chết. Khoảng 35% trong số bệnh nhân ung thư do nguyên nhân sử dụng thực phẩm độc hại."

Vậy bạn đừng ăn gì hết, chỉ uống nước sống qua ngày nhé? Nhưng bạn có tin là nước uống, kể cả nước đóng chai, an toàn không? Cũng lại báo chí trong nước cho biết: rất nhiều chai nước gọi là "tinh khiết" ấy chẳng tinh khiết chút nào cả. Rất nhiều công ty chế biến nước "tinh khiết" một cách hãi hùng: cứ lấy nước sông hay nước giếng đổ vào chai, đậy nắp lại và dán nhãn vào rồi tung ra thị trường! Có khi người ta còn lấy nước giếng ngay trong khu nghĩa trang, bên cạnh các nấm mộ còn mới tinh!


Nhớ, cách đây mấy năm, một học giả người Đức, trong một chuyến sang Úc, kể với tôi anh từng ở Việt Nam nhiều năm để học tiếng Việt và để nghiên cứu. Câu chuyện lan man sang chuyện ăn uống. Tôi hỏi anh: Bộ anh không sợ thức ăn Việt Nam hả? Anh cười đáp: Chẳng có gì phải sợ cả. Thức ăn thì chọn thức ăn nóng: vi trùng hay vi khuẩn gì cũng chết sạch. Còn trái cây thì chỉ ăn loại trái cây có vỏ có thể bóc ra được.


Thật ra, đó là một quan niệm ngây thơ. Vi sinh, vi khuẩn, vi trùng đều có thể bị diệt trong các loại thức ăn được nấu chín. Nhưng còn độc tố do các hóa chất mang lại? Việc nấu chín hay không nấu chín, trong trường hợp này, thật ra, chẳng khác nhau mấy.


Đọc đến đây, tôi đoán một số bạn đọc sẽ phản đối, cho là tôi cường điệu, và cho là hơn 85 triệu dân đang sống trong nước có sao đâu? Xin trả lời bằng một câu hỏi: Sao bạn biết là không sao? Con số những người chết vì tai nạn giao thông hay vì thực phẩm độc hại mà báo chí Việt Nam thường cung cấp không đủ thuyết phục bạn sao?


Nguyễn Hưng Quốc

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA.