26 March 2012
Công dụng của vỏ quýt với sức khỏe
1. Trị say xe
Trước khi lên ô tô, tàu thủy, hay máy bay 1 giờ, nên ngửi trực tiếp vỏ quýt tươi đã được bóp gập làm nhiều lần sao cho dầu hương quýt bay ra. Sau khi lên các loại phương tiện dễ gây say trên, tiếp tục lặp lại những thao tác trên sao cho ngửi được lượng dầu hương quýt tối đa nhất. Trong vỏ quýt có chứa loại tinh dầu thơm đặc biệt, có tác dụng hạn chế và ngăn ngừa cảm giác khó chịu, chóng mặt, buồn nôn khi đi xe đường dài.
2. Trị nứt nẻ da
Cách làm: xao vỏ quýt cho khô, sau đó nghiền thành bột nhỏ, cho thêm chút dầu thực vật rồi trộn đều. Dùng hỗn hợp ấy bôi lên vùng da bị nứt nẻ do thời tiết hay thiếu chất dinh dưỡng. Dầu quýt cộng thêm với dầu thực vật có tác dụng bôi trơn vùng da khô nẻ, rạn nứt, đồng thời cung cấp độ ẩm nuôi dưỡng da trong thời gian dài.
3. Trị viêm phế quản mãn tính
Cách làm: Vỏ quýt tươi từ 5-15 g, bỏ vào nước lọc rồi đun sôi, gạn lấy nước uống hàng ngày.
Thành phần chất đặc biệt trong vỏ quýt có tác dụng làm dịu mát phế quản, thông khí, có thể làm giảm đáng kể tình trạng viêm loét phế quản, nhanh lành vết viêm nhiễm.
4. Trị ho
Cách làm: Dùng 5g vỏ quýt đã phơi khô, cho thêm 2 cốc nước rồi đun sôi. Khi hỗn hợp này sôi, cho thêm lượng nhỏ gừng tươi và đường đỏ, uống khi còn nóng.
Cũng có thể dùng vỏ quýt tươi, thái nhỏ, có thể dùng đường trắng thay thế bỏ vào đun sôi cũng có tác dụng tiêu đờm và trị ho hiệu quả.
5. Trị táo bón
Cách làm: Sử dụng 12g vỏ quýt tươi hoặc 6g vỏ quýt khô cho vào nước rồi đun sôi. Nên uống hỗn hợp này khi còn nóng, uống hàng ngày mới phát huy tác dụng trị táo bón tốt nhất
6. Giã rượu
Cách làm: Dùng 30g vỏ quýt tươi, cho thêm chút muối rồi đun sôi có tác dụng giải rượu rất tốt.
7. Trị nghiến răng khi ngủ
10 phút trước khi đi ngủ, nên ngậm 1 lát nhỏ vỏ quýt. Cứ ngậm như vậy cho đến khi chìm vào giấc ngủ, nếu thấy khó chịu có thể thay thế vỏ quýt khác. Vị hương nhẹ nhàng của vỏ quýt khiến bạn chìm vào giấc ngủ nhanh hơn, hơn nữa, vỏ quýt cũng là " vật cản" khiến bạn khó có thể nghiến răng khi ngủ.
8. Trị ghê răng
Mức độ ghê răng khi ăn đồ chua của người già hay những người có hàm răng nhạy cảm là khác nhau. Thực ra, có 1 cách trị ghê răng khi ăn cam hay quýt chua, đó là dùng vỏ cam, quýt còn thừa thái nhỏ hòa nước uống. Cách làm này vừa hiệu quả lại tận dụng tối đa tác dụng của cả ruột và vỏ quýt.
9. Trị viêm tuyến sữa
Viêm tuyến sữa thường xuất hiện ở các bà mẹ đang trong thời kỳ cho con bú. Để điều trị chứng bệnh này hiệu quả, nên dùng cách sau.
Dùng 30g vỏ quýt tươi, 6g cam thảm trộn đều cho nước vào đun sôi, sử dụng hàng ngày( có thể dùng thay cho nước lọc).
10. Trị chứng hôi miệng
Ngậm 1 lát vỏ quýt tươi nhỏ trong miệng thường xuyên, từ 5-10 phút/ lần. Hoặc có thể nhai trực tiếp vỏ quýt tươi sẽ rất hữu hiệu trong trị chứng hôi miệng.
11. Trị ngộ độc do ăn cua, cá
Sử dụng lượng vỏ quýt thích hợp rồi đun sôi gạn lấy nước uống làm nhiều lần có thể làm chậm quá trình phát tác độc tố do ăn cua hay cá.
Trong trường hợp trúng độc nặng, cần cho uống hỗn hợp trên ngay sau khi phát hiện, rồi nhanh chóng chuyển bệnh nhân tới cơ sở y tế để chữa trị kịp thời.
12. Trị lạnh bụng, buồn nôn
Cho hỗn hợp vỏ quýt và gừng tươi vào nước rồi đun sôi, uống khi hỗn hợp này còn nóng có công dụng trị chứng lạnh bụng và buồn nôn.
13. Trị đầy hơi, thông khí huyết
Dùng vỏ quýt tươi, cho vào nước rồi đun sôi, cho thêm đường trắng nấu thành hỗn hợp canh, uống nóng là tốt nhất. Bài thuốc này có tác dụng trị đầy hơi, thông khí huyết, khô rát họng.
14. Trị chứng khó tiêu hóa
Ngâm 50g vỏ quýt vào rượu. Loại rượu ngâm này có tác dụng bổ tì vị, trị chứng nôn mửa kéo dài. Đặc biệt khi ăn những thực phẩm nhiều chất béo, nhiều đường có tác dụng tiêu hóa rất tốt.
15. Tiêu đờm
Cho vỏ quýt đã rửa sạch vào bình chứa rượu trắng, ngâm hỗn hợp này trong khoảng 20 ngày là có thể dùng được. Hỗn hợp này có mùi vị đậm đà, kích thích ngon miệng lại có tác dụng tiêu đờm hiệu quả.
16. Trị cảm, phong hàn
Cho vỏ quýt tươi, gừng tươi, đường đỏ nấu sôi nhuyễn thành canh, dùng liên tục cho đến khi khỏi bệnh cảm cúm, phong hàn, ho có đờm, nôn mửa.
17. Nâng cao tinh thần, kích thích ngon miệng
Vỏ quýt thái lát mỏng, rửa sạch, phơi khô trộn thêm lá trà xanh( hoặc lá trà đã phơi khô) nấu thành hỗn hợp nước trà thơm ngon, có tác dụng làm cho tinh thần thoải mái và kích thích ngon miệng. Hương vị tươi mới tỏa ra từ vỏ quýt cộng thêm lá trà xanh nhiều công dụng sẽ giúp tinh thần sảng khoái, không cảm thấy mệt mỏi
hay buồn ngủ.
18. Trị viêm tuyến tụy
Theo nghiên cứu của các chuyên gia sức sức khỏe hàng đầu Trung Quốc, vỏ quýt là một trong những nguyên liệu có tác dụng ngăn chặn và chữa trị viêm tuyến tụy vô cùng hiệu quả.
Cách làm: Dùng 30g vỏ quýt, 10g cam thảo, cho nước vào đun sôi uống hàng ngày.
VN ĐANG MẤT NƯỚC, BẦY TRÒ TRUNG LẬP CHO AI?
VN ĐANG MẤT NƯỚC, BẦY TRÒ TRUNG LẬP CHO AI?
SỢ MỸ, TRUNG CỘNG SẼ GÂY CHIẾN Ở ĐÂU?
SỢ MỸ, TRUNG CỘNG SẼ GÂY CHIẾN Ở ĐÂU?
Hà Nhân Văn
TRUNG CỘNG SẼ ĐÁNH AI?
Trong diễn văn "tràng giang đại hải" Ôn Gia Bảo đọc trước quốc hội "đóng dấu" TC, còn gọi là Hội nghị hiệp thương chính trị, ngày khai mạc 12-3 vừa qua, họ Ôn công khai nói về chính sách quốc phòng của TC, quân đội tức Giải phóng quân TC không chỉ còn bảo vệ biên cương nữa mà sẽ bung ra, và sẽ phải chiến thắng các cuộc chiến tranh cục bộ trong kỷ nguyên công nghệ tin học và mạng. Ngân sách QP tăng thêm 11.2% so với năm 2011, khoảng 100 triệu USD. Thực tế thì gấp 3 lần hơn. Ngân sách của các trung tâm khoa học kỹ thuật, nguyên tử và hỏa tiễn đều thuộc về ANQG. Viện khoa học, bộ khoa học và các đại công ty dầu khí, hầm mỏ đều trực thuộc Tổng quân ủy và ANQG.
Tin Mátcơva vừa cho biết, Bắc Kinh đặt mua của Nga khoảng 2 tỷ đô la loại phi cơ siêu thanh tiềm kích. Nga OK nhưng đặt điều kiện TC không được phép sao lại, đúng hơn là đánh cắp kiểu của Nga rồi chế tạo lại đem bán cho nước ngoài. Trong khi Hoa Kỳ cắt giảm ngân sách QP trong 10 năm và cắt giảm 100,000 lục quân Mỹ, kể cả TQLC, Mỹ sẽ rút quân khỏi Okinawa về đảo Guam. Bộ QP Bắc Kinh đang lập kế hoạch mở thêm một đại quân khu Nam Hải, bao gồm đảo Hải Nam và biển Đông. Trước đây, Hoàng Sa là căn cứ tiền phương với một sư đoàn TQLC, một sư đoàn Dù và Lục quân, lập thành quân đoàn trực quyền tức "cú đấm thẳng". Nay với đại quân khu mới, căn cứ tiền phương sẽ là Trường Sa, Hoàng Sa là căn cứ tổng trừ bị (hầu hết ở đảo Hải Nam).
Ôn Gia Bảo nói về "chiến thắng cuộc chiến cục bộ", vậy cục bộ này ở đâu? Ai cũng biết đó là vùng Bắc Hải với Nhật và Nam Hàn, miền Hải Đông là Đài Loan, Nam Hải là Việt Nam và Phi Luật Tân, miền Nam Á là Ấn Độ. Bắc Hải thì khó lòng nuốt được Nhật Bản và Nam Hàn dưới sự bảo vệ của Hoa Kỳ theo hiệp ước an ninh chung. Còn Đài Loan vẫn là một "hàng không mẫu hạm" vĩ đại của Mỹ. Năm 1992, TC đặt 700 hỏa tiễn tuần xa nhắm vào Đài Loan, năm 2012 tăng lên 1600 dù bang giao Đài Loan và Bắc Kinh mỗi ngày một tốt đẹp. Nếu đánh Đài Loan là đánh Mỹ. Vả lại, Đài Loan đã đủ mạnh, đã có vũ khí tấn công, phi cơ tiềm kích của Đài Loan không kém F. 16 của Mỹ lại mới được Mỹ bán cho loại F.16s, hiện đại nhất và các giàn siêu ra đa có thể khám phá loại J.20 khi vừa cất cánh ở đâu đó Hoa Lục. Bắc Kinh khoe J.20 là loại tiềm kích tàng hình. Còn Phi Luật Tân, chắc là chỉ dọa chơi chơi, 4000 TQLC Mỹ đang tập trận với quân đội Phi ở vùng Palawan và Luzon là một thông điệp gửi Bắc Kinh. Vậy, chỉ còn lại một VN "trơ thân cụ". Giả dụ, nếu TC đánh VN từ biên giới Thượng Du, duyên hải và Trường Sa, cả thế giới phản đối, LHQ sẽ ra nghị quyết lên án TC, nhưng chỉ là ồn ào, khua chiêng đánh trống. Sẽ không nước nào can thiệp. Mỹ ư? Chắc chắn là Mỹ sẽ không can thiệp vì quyền lợi to lớn của Mỹ ở Hoa Lục. Vả lại VN vẫn là nước CS.
NƯỚC VN ĐANG VONG NÔ!
Nói như một Trung tướng quân khu 7 (miền Đông Nam bộ), "bộ đội (VN) chưa kịp cầm súng để chiến đấu bảo vệ Tổ quốc thì nước ta đã mất!" Nghĩa là TC sẽ chiếm VN không cần đánh, không cần mất một viên đạn. Thực tế thì VN đang mất nước. Thí dụ gần đây nhất và rõ nhất: bộ giáo dục và đào tạo đã soạn thảo xong 2 kế hoạch cho niên khóa tới: một là thay đổi toàn bộ sách giáo khoa sử, loại bỏ những đoạn, những chương về các trận đánh thắng giặc Bắc, ca ngợi Mã Viện là một danh tướng của TC. Bỏ các đoạn về hội nghị Diên Hồng và hội thề Lũng Nhai - Lam Sơn khởi nghĩa, bỏ hẳn các đoạn viết về vua Quang Trung chuẩn bị đánh nhà Thanh đòi lại Quảng Tây, Quảng Đông của ta; bỏ các đoạn Pháp và nhà Thanh phân chia biên giới Việt Trung và vịnh Bắc Việt (viết theo tin tức Hà Nội cung cấp) v.v... Thứ hai, niên khóa tới sẽ dạy Hoa ngữ ở các cấp. Các báo và giáo giới phản ứng khá dữ dội, bộ GD và đào tạo phải lên tiếng cải chính: Hoa ngữ sẽ chỉ dạy cho học sinh đồng bào Hoa gọi là để duy trì tiếng nói thiểu số. Các văn bia trên toàn quốc nếu văn bia nào viết bằng chữ Hán mà chống Hán hay ca tụng các liệt sĩ VN ở các đình, đền thờ anh hùng liệt nữ dân tộc sẽ đục bỏ hay hủy bỏ hẳn. Tiêu biểu là các bia đá "Việt Nam yết hầu" ở biên giới mà tôi đã dẫn trên mục này trước đây (lập lại: bia Đồng Đăng "cửa ngỏ yết hầu của VN, trấn giữ quan ải phía Bắc (...) ấp thiêng xứ Đồng Đăng", theo Phạm Thị Vinh, "Bia đá đời Lê Trung Hưng, tạp chí Hán Nôm, số 4-1994, tr. 37-40). May mà Viện Hán Nôm còn bảo lưu được bản vỗ (dập) của trường Viễn Đông Bác Cổ Hà Nội (EFEO) thực hiện trước năm 1940). Các bia dựng ở biên giới đã bị dời hoặc phá hủy không ai rõ như vua "VN mở nước": kinh Bắc định ranh giới ở Yên Phong.
TRUNG CỘNG SẼ RA TAY!
Đất nước VN đang trong tình thế bi thảm như thế, trung lập với ai? Gs. Thúc và các vị khoa bảng tháp ngà hải ngoại đã nghe chăng tiếng hát Việt Khang "VN tôi đâu?" Gs. Thúc còn nhớ chăng lời kêu gọi thống thiết của trí thức Cù Huy Hà Vũ trên đài VOA trước khi bị CSVN bỏ tù? Xin nhắc lại, Ts. Vũ kêu gọi phải liên minh với Mỹ, đó là mệnh lệnh. Mệnh lệnh của ai? Của Tổ quốc, của dân tộc vào lúc này. Đó cũng là một khuynh hướng đang lan tràn trong nước và ở ngay giữa lòng đảng CSVN. Khuynh hướng ấy với tâm vọng muốn tìm đến Mỹ như một thế tựa để tiến đến dân chủ đa nguyên và thoát được vòng kiềm tỏa và xâm lược của Đại Hán Đỏ. Trung tâm Hoa Kỳ ở Sàigòn hàng ngày nườm nượp giới trẻ Việt, ngày cuối tuần chen chân không nổi. Chẳng lẽ các ngài khoa bảng lại hô hào trung lập chế, theo kiểu "đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào" năm xưa? "Ngụy" đối với CS bây giờ là ai? Là dân Việt chống Đại Hán Đỏ! Là Điếu Cầy, là Bùi Minh Hằng, là Nguyễn Xuân Diện, Cù Huy Hà Vũ, Viêảt Khang và ngàn ngàn đồng bào ta vì yêu nước, phẫn nộ với Đại Hán Đỏ mà đứng lên. Nếu không tìm thế tựa vào Mỹ, vào Úc, vào Ấn Độ và LH Âu Châu EU thì tựa vào ai bây giờ? Cho nên hô hào trung lập hóa VN lúc này là nối giáo cho giặc Bắc. Đại Hán Đỏ vỗ tay rần rần, hoan hô VN trung lập trong vòng tay sắt thép của Ông Ba Đỏ. Dù là người trí khôn có vấn đề cũng hiểu rằng nếu Mỹ không trở lại Biển Đông thì Bắc Kinh đã múa gậy vườn hoang với cái lưỡi bò đỏ chiếm 80% Biển Đông. Bậc quốc lão đại khoa Vũ Quốc Thúc nghĩ sao?
TC có thể sẽ không đánh VN như trận chiến Thượng Du năm 1979, cả thế giới sẽ phản đối, Mỹ sẽ có cớ dấn sâu hơn nữa vào ĐNA, đặc biệt là Phi Luật Tân, Nam Dương và Tân Gia Ba. LHQ sẽ có thái độ bất lợi cho TC. Nga sẽ bênh vực VN dù bằng mồm. Pháp sẽ xắn tay áo bênh vực VN. Và cao trào yêu nước chống ngoại xâm sẽ bùng lên khắp nước VN và hải ngoại. Nhưng TC sẽ đánh chiếm các đảo Trường Sa còn trong tay VN, TC sẽ phong tỏa duyên hải VN và cô lập các hải cảng của VN. TC đã sẵn có các "cứ điểm" dọc theo duyên hải VN từ Ninh Bình, Thanh Hóa vào đến Sóc Trăng và Cà Mau nơi đã có tiền đồn là nhà máy chất đạm Cà Mau với khoảng từ 1200 đến 1500 công nhân Tàu là quân nhân trừ bị. Nhà máy chất đạm Cà Mau trực thuộc Tổng quân ủy và bộ QD Trung Cộng.
Trong các đợt đấu thầu năm 2009, 10, 11 để đầu tư và khai thác các tỉnh, thành phố, thị trấn và huyện duyên hải VN, với hàng ngàn gói thầu, số liệu chính thức của bộ đầu tư năm 2011 cho biết TQ đã trúng thầu đến 95%. Duyên hải VN vào đầu năm 2012 này đã thành các vùng da beo, cộng đồng lớn nhỏ người TCmọc lên như nấm, đã thành làng xóm TC, chỉ nói tiếng Hoa, sinh sống theo luật lệ TC, đọc báo TC, xem tivi Bắc Kinh mà hầu hết cư dân là người trẻ độc thân. Đấy là hệ thống căn cứ da beo của TC. Chưa kể các cộng đồng Hoa cũng mọc lên như nấm trên khắp nước, đấy cũng là "Hoa kiều hương" thời Bắc thuộc. Ninh Bình đã có phố Tàu, Lào Cai, Lạng Sơn, Móng Cái v,v... đã thành đô thị Tàu mới. Gọi là mới là như thế này: từ năm 2000 đến 2011, khoảng 700.000 người Hoa nhập lậu vào VN, lậu mà công khai, hầu hết là thanh niên Hán độc thân từ các tỉnh nghèo miền Tây như Quí Châu. Dân Quảng Tây với tộc Choang - Nùng gốc Việt Tây (Bách Việt) có truyền thống bám đất không muốn di cư. Dân Quảng Đông, Phúc Kiến, Chiết Giang vốn dòng giống Mân Việt, Dương Việt, Việt Đông, từ thập niên 1990 đã khá giả, là mấy tỉnh giàu có và thịnh vượng nhất ở duyên hải TC, do đó không có vấn đề "tha phương cầu thực". Và lại, Tổng quân ủy và bộ QP muốn cho lớp tân binh quân dịch trẻ mãn hạn quân dịch, cho xuống phương Nam lập nghiệp và lấy vợ với tư cách công nhân. Đây là đạo quân thứ 5 của chủ nghĩa Đại Hán bá quyền bành trướng. Vậy, VN trung lập với ai?
TRÒ TRUNG LẬP CHO AI?
Trong cuộc tranh chấp Thái Lan, Cao Miên, VN trung lập là đúng. Hoan hô! Nguyễn Chí Vịnh, tay chân của Bắc Kinh, lập đi lập lại: VN không liên minh quân sự với bất cứ nước nào! Cũng rất tán đồng, hoan hô! Vịnh nói: VN không để cho một nước nào lập căn cứ, đóng quân. Như Cam Ranh chẳng hạn. Lại càng nhiệt liệt hoan hô! Nếu VN trong cảnh quan địa lý chính trị như Thái Lan, ta giữ được độc lập trung lập thì còn gì phúc đức cho bằng. Nhưng VN đang trong vòng tay Bắc Kinh, nói đến trung lập hóa VN là chuyện khôi hài "cù nách không cười nổi"! Đầy hoang đường đã đành mà còn rất tai hại, đi ngược lại thế nước lòng dân vào lúc này trước đại họa Hán Đỏ xâm lược. Mà dù như Thái Lan, vẫn không thể trung lập, vẫn là đồng minh thân thiết và chung thủy của Mỹ. Tân Gia Ba, một tiểu quốc mà Mao Trạch Đông từng lớn tiếng, đây là một tiểu TQ ở nước ngoài. TGB bây giờ thế nào? Đi hẳn với Mỹ, để cho Mỹ lập căn cứ cho hạm đội tàu chiến tàng hình, mở rộng hải quân công xưởng cho hải quân Mỹ. TGB vẫn hoàn toàn độc lập. Gs. Vũ Quốc Thúc nêu lên trường hợp trung lập của Áo quốc (Austria) ở Âu châu coi như một khuôn mẫu nên theo. Xin thưa Thụy Sĩ và Áo quốc hoàn toàn khác xa VN và ĐNA về thực tại và cảnh quan địa lý chính trị, làm sao có thể là mẫu mực trung lập cho VN và ĐNA được! Thứ nhất, Áo quốc là sự nối dài của Đức quốc, từ nguồn gốc đến văn hóa và ngôn ngữ. Sau Đệ II thế chiến, Áo quốc thoát họa CS là nhờ Đồng minh Anh - Mỹ kịp thời chặn Liên Xô. Áo quốc trở thành khu vực đệm giữa Liên Xô và Tây phương, sau nữa nhờ Nam Tư với Titô tuy là CS nhưng đã ly khai Đệ III CSQT và Liên Xô Xtalin, Áo quốc trở thành trung tâm giao lưu giữa CS Nam Tư và khối CS Đông Âu, Bắc là Tiệp Khắc, Đông là Hung Gia Lợi, Tây là Thụy Sĩ và Ý. Áo quốc trước Đệ I thế chiến từng là đế quốc hùng cường. Áo Hung từng là ngòi lửa châm ngòi Đệ I thế chiến chiến. Khối Tự do Mỹ - Tây phương và Liên Xô mặc nhiên gần đồng thuận để Áo quốc là vùng đệm giữa Tây phương, Liên Xô và Nam Tư CS "phi liên kết". Coi Áo quốc là khuôn mẫu trung lập cho VN thì chỉ là ảo vọng trong giấc mơ tiên nhưng là sẽ là ác mộng cho VN.
GIỮA 2 THẾ LỰC ĐỐI ĐẦU MỸ - HOA
Dù Bắc Kinh hay Hoa Thịnh Đốn dùng lời hoa lá như thế nào để ca ngợi quan hệ Mỹ - Hoa thì chỉ là hoa lá cành che đậy một thực trạng càng ngày càng xấu đi trong bang giao Mỹ - Hoa về chính trị, kinh tế và quân sự. Sự thực là Mỹ và TC đã là 2 đối thủ, đối lực của nhau, trên toàn cầu và đặc biệt ở Á châu, TBD. Tôi tìm lại chồng báo cũ đọc số chủ đề "TQ và Bắc Á" và "làm thế nào để đối phó với tân TQ" (một TQ đã giàu mạnh canh tân - How to deal with the New China, by Dr. D. Shambaugh - Current History, vol. 109, no 728, Setp. 2010). Hai năm sau lái buôn chính trị H. Kissinger đã cho phổ biến một bài tham luận khá dài trên tạp chí Ngoại giao "Tương lai bang giao Mỹ Trung", Foreign Affairs, "The Future of US - Chinese relations", Mar & Apr 2012). Dù 2 tác giả mỗi người một luận điểm, một vị trí khác nhau nhưng cả hai tác giả đều chung một nhìn nhận: Mỹ - Trung vẫn là 2 đối lực, đối thủ của nhau, rất gai góc để tránh đụng độ nhau. Trong thực tại ấy, một VN trong vòng tay Đại Hán Đỏ khống chế toàn bộ, đang bên lề vong nô, trung lập cái gì? Lại là "chống Mỹ cứu nước" chăng trong hòa bình kiểu Bắc Kinh!
TS DIỆN: MỘT HÀO KIỆT VĂN HÓA
VN càng ngày càng chìm sâu vào họa nô lệ Đại Hán Đỏ. Đối với đảng và nhà nước VNCS tội lớn nhất bây giờ là tội chống lại Trung công. Lãnh vực văn hóa văn nghệ là nhạy cảm nhất.Bỏ tù nhạc sĩ Việt Khang đã quá man rợ! VN tôi đâu? VN đang trong vòng tay vô hình của Đại Hán Đỏ. Mới đây CSVN lại tống giam nhà văn hóa dân tộc Nguyễn Xuân Diện chỉ vì chống Đại Hán Đỏ xâm lược, liên tiếp lên tiếng về họa mất nước, Hoàng Sa và Trường Sa. Tiến sĩ Diện lỗi lạc văn hóa Hán - Nôm, HNV tìm đọc lại những bài trước tác và sưu khảo của ông, có thể nói ông là người yêu nước nồng nàn, mải miết tìm về nguồn dân tộc và phục hồi giá trị cao đẹp tuyệt vời của dân tộc Việt. HNV sưu tầm một tập tài liệu riêng về văn hóa dân gian và âm nhạc dân tộc mà Ts. Diện công phu sưu khảo với cả một tấm lòng, tràn đầy nhiệt huyết và tự hào dân tộc. Tôi đan cử một bài chưa một tác giả nào sưu khảo công phu và đầy đủ như Ts. Diện "Tài liệu Hán - Nôm về ca trù, trữ lượng và giá trị". Tạp chí Hán Nôm (Viện Hán Nôm Hà Nội, số 1 (38)-1999, tr. 18-25). Phải nói rằng ông có một khả năng uyên bác mới có thể đi sâu và quán triệt về ca trù, hát ả đào (hay hát cô đầu) hát nói trong một kho tài liệu hiếm quí mà số người biết chữ Nôm không có bao nhiêu. (Điều kiện căn bản muốn đọc được chữ Nôm phải biết chữ Hán. Thí dụ: hát hò, hát nói, ăn uống, chơi bời là chữ Nôm, viết như chữ vuông Hán, nhưng người Tàu không đọc được nếu không biết chữ Nôm). Xin lỗi quí đồng hương, CSVN bắt nhốt Việt Khang và Ts. Diện chỉ vì yêu nước, tư pháp và CA CS quả là "quân chó má"! Hết là con người!
HÀ NHÂN VĂN
25 March 2012
Hội chứng chán sống và hội chứng khỏa thân

Văn Quang - Từ Sài Gòn, ngày 23.3.2012
Hội chứng chán sống và hội chứng khỏa thân
Từ đầu năm 2012 đến nay đã xảy ra hàng loạt vụ nữ sinh tự tử, đó là thứ chuyện lạ ở VN mới phát sinh ra vào thời đại này. Người ta đã gọi là "hội chứng chán sống" của những cô gái Việt – hầu hết ở vùng nửa tỉnh nửa quê. Sự việc này khiến nhiều người liên tưởng tới hội chứng tự tử của những ngôi sao Hàn Quốc, bỗng dưng lại xôn xao vì một "đại minh tinh, đại ca sĩ" lăn đùng ra chết, chết theo nhiều kiểu khác nhau. Nguyên nhân những cái chết ấy thường có liên quan tới vấn đề yêu đương, tình cảm, "trái tim tan nát". Nhưng hội chứng chán sống của những cô học trò VN lại không nặng về mặt tình yêu mà vì những lý do hết sức mơ hồ khác. Xin điểm qua vài kiểu chán sống gần đây nhất để may ra tìm được một phần nguyên nhân:
Tự tử tập thể ngay tại trường
Ba em nữ sinh Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Lê Thị Bích Loan, Nguyễn Thị Cẩm Nhung là bạn thân học cùng lớp 7A2, trường Trung học cơ sở (THCS) Phan Chu Trinh, ở xã Đắk Sắk, huyện Đắk Mil, tỉnh Đắk Nông. Cả ba là bạn thân của nhau và cùng học khá, giỏi. Ba em này đã rủ nhau tự tử vào sáng ngày 17-3-2012 vừa qua ngay tại trường. Nhiều học sinh chứng kiến sự việc này kể lại: hết giờ học thứ 4, ba cô gái Hạnh, Nhung và Loan khoác tay nhau đi xuống nhà vệ sinh, họ giấu một chai nước cam trong áo khoác, một lát sau cả ba khoác tay nhau đi ra, được một đoạn, Hạnh chạy trước lên lớp và ngã vào các bạn nam đang đứng chơi, còn Nhung và Loan ngã tại sân trường. Đưa các em tới bệnh viện thì cả ba đều không thể cứu chữa được nữa, có lẽ do liều thuốc độc quá mạnh.


Những dòng tâm sự trong cuốn nhật ký của em Hạnh đang được gia đình giữ
Cái chết của cả ba cô gái chắc chắn đã được chuẩn bị từ trước, nhưng các em này không hề có một dấu hiệu gì khác lạ, các em vẫn giữ được vẻ thản nhiên bình thường. Những người thân của Nguyễn Thị Mỹ Hạnh vẫn chưa hết bàng hoàng trước cái chết bất ngờ của Hạnh.
Người nhà Hạnh cho biết ở nhà em rất ngoan, nghe lời ông bà, cha mẹ, thường xuyên giúp việc nhà và trông em. Thời gian vừa qua cũng không có gì thay đổi. Ngoài việc học giỏi và nghe lời thầy cô, cuối năm đều được xếp vào loại học sinh khá.
Những dòng nhật ký cũng chẳng nói lên điều gì
Khi Hạnh mất, gia đình thấy trong cặp em có cuốn nhật ký "những bí mật không thể bật mí' được ghi trong cuốn vở từ học kỳ 2, năm học lớp 7. Trong đó kể về những niềm vui, nỗi buồn trong mối giao tiếp với bạn bè. Những suy nghĩ riêng và nỗi buồn không chia sẻ cùng ai. Trong một trang nhật ký Hạnh viết: "Sắp đến ngày chia tay cuộc đời, mình sẽ có một thế giới mới".
Gia đình em Lê Thị Bích Loan đang sống trong cảnh buồn rầu khi người mẹ trẻ của em vừa mới qua đời được 37 ngày. Anh Lê Sỹ Tuất, bố của Loan, cho biết: "Gia đình đang rất đau đớn trước sự việc này, mẹ Loan chết, giờ đây con lại như thế này. Ở nhà Loan rất ngoan, nghe lời bố, thường xuyên dậy sớm lo cơm nước cho gia đình, rồi cùng em đi học. Sáng xảy ra sự việc, tôi đang ngủ thì cháu chào tôi đi học, không có biểu hiện gì lạ cả, khi nghe nhà trường báo tin tôi không tin nổi".
Anh Nguyễn Sỹ Diệu, bố của Nhung, cũng cho biết: "Nhung vẫn đi học như bình thường, về nhà ngoan ngoãn thường xuyên phụ giúp gia đình đi mua đồ gia vị vì gia đình bán quán nhậu".
Theo cô giáo Trần Thị Nhài, ở trường các em rất ngoan, nghe lời thầy cô và chuyên cần học tập. Ba em này đều là học sinh khá, giỏi của trường trong nhiều năm liền.
Theo cô giáo Trần Thị Nhài, ở trường các em rất ngoan, nghe lời thầy cô và chuyên cần học tập. Ba em này đều là học sinh khá, giỏi của trường trong nhiều năm liền.

Em Nguyễn Thị Cẩm Nhung mất đi là nỗi bàng hoàng của gia đình và xã hội
Trong cuốn nhật ký của Nhung được viết năm 2010, và trong cuộc sống đời thường mà cô Nhài giáo viên chủ nhiệm cho biết thì hai năm nay Nhung có tư tưởng chán nản, do hoàn cảnh gia đình.
Theo bạn học cùng lớp, Nhung là một trong những học sinh giỏi của trường, và thời gian gần đây trong lúc nói chuyện cùng bạn bè Nhung nói: "Tao chết, tao hiện về chỉ bài cho mấy đứa bay"...
Theo bạn học cùng lớp, Nhung là một trong những học sinh giỏi của trường, và thời gian gần đây trong lúc nói chuyện cùng bạn bè Nhung nói: "Tao chết, tao hiện về chỉ bài cho mấy đứa bay"...
Nguyên nhân đưa các em đến quyết định tự tử hiện vẫn còn là một nghi vấn nhưng trước đó các em có vẻ buồn chán sau khi làm mất sổ đầu bài của lớp rồi bị cô giáo dọa "có thể bị ở tù".
Ảnh hưởng của thứ phim Hàn Quốc kiểu "tâm thần"
Những lời "tâm sự với giấy mực" đó của các em cũng chưa chứng tỏ rằng các em bị gia đình hoặc nhà trường đối xử bất công, tàn nhẫn đến nỗi phải tìm đến cái chết. Rất có thể bên cạnh đó, các cô gái mới lớn ở vùng nửa tỉnh nửa quê này cũng đã gặp chuyện tình cảm yêu đương trắc trở, giận hờn. Nhưng vẫn chỉ là một cơn mưa bóng mây trong tình yêu đầu đời thôi, chưa đến nỗi bi đát sầu đau phải tìm đến cái chết. Có thể cái hội chứng tự tử của các nghệ sĩ Hàn Quốc đã có một phần nào ảnh hưởng không nhỏ đến lối suy nghĩ, lối sống của các em chăng? Bởi ở những vùng thôn quê VN ngày nay, phim ảnh Hàn Quốc đang làm mưa làm gió. Buổi tối chẳng biết làm gì hơn là chăm chú theo dõi mấy bộ phim Hàn Quốc dài lê thê hàng trăm tập. Tiếc rằng phim Việt còn quá nhạt nhẽo, không đủ sức thuyết phục nên ngay cả bà con dân tộc thiểu số ở các vùng xa xôi hẻo lánh cũng nhào vô xem phim Hàn Quốc.
Ông Đinh Văn Oi ở xã Sơn Mùa, huyện Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi cho biết: "Từ ngày có điện lưới quốc gia kéo về đến buôn làng, đồng bào Ca Dong chúng tôi được xem tivi, thích nhất là phim Hàn Quốc. Nhiều người thích diễn viên nào là lấy tên của diễn viên đó đặt cho con". Trường mầm non Sơn Mùa có 262 trẻ thì hơn 80% là con em của đồng bào Ca Dong. Nhiều em mang những cái tên của diễn viên Hàn Quốc như Đinh Un Giun Zờ, Đinh San Ốc, Đinh Hy Su, Đinh Hiên U...
Như vậy đủ biết phim Hàn gây ảnh hưởng ngấm ngầm nhưng lớn lao như thế nào trong xã hội VN hiện nay. Thật ra bây giờ nội dung phim Hàn toàn là thứ tình yêu vớ vẩn. Yêu rồi bỏ, bỏ rồi yêu, thất vọng, chán chường, cay đắng, con trai và con gái đều biết khóc sướt mướt, uống rượu lu bù, muốn tự tử…
Phim Hàn Quốc đang "xâm lấn thị trường" hầu hết châu Á và người Á châu ở các nước Tây phương. Song thật ra chỉ có vài bộ rất hay, rất đẹp. Đến nay hầu hết là loại phim Hàn làm ra với mục đích quảng cáo cho quần áo, son phấn, hàng tiêu dùng của Hàn Quốc mà thôi. Tài tử đẹp, quay phim có nghề nhưng nội dung phim rỗng tuyếch như khu đất bỏ hoang đầy rác. Truyện phim lăng nhăng, kéo dài lê thê, tình tiết cực kỳ phi lý, miễn là kéo đến những đoạn gay go, bất kể tâm lý nhân vật, bất kể hoàn cảnh, sự kiện ra sao. Đến nỗi, đôi khi khán giả phải nghĩ là người viết truyện phim mắc bệnh tâm thần. Cảnh trí quay đi quay lại chỉ có vài ba nơi, vài căn nhà, vài cái văn phòng công ty, một cái bệnh viện. Vậy mà sử dụng đến cả trăm tập. Cụ thể như cuốn phim "Cuộc đời bị đánh cắp", chiếu trên đài VSTV 17 Cần Thơ vừa qua. Kinh phí làm phim có lẽ chỉ bằng một truyện phim cực ngắn của các nước khác. Như vậy thì cả đến ông chủ hãng phim cũng mắc bệnh tâm thần nên mới sản xuất ra những loại phim "hà tiện" kiểu này. Trong một dịp khác, tôi xin phân tích sâu hơn về cái sự nhảm nhí của truyện phim Hàn Quốc ngày nay.
Rất có thể là cái chết của các em đã có phần nào âm thầm chịu ảnh hưởng của thứ phim Hàn này. Sự việc các em tự tử tập thể còn có thể có những nguyên nhân khác, để lại nỗi bất hạnh to lớn cho gia đình và là sự kiện đáng báo động cho nhà trường và xã hội.
Đến những kiểu tự tử khác
Chỉ tính trong năm nay, cuối tháng 2 vừa qua, một nữ sinh lớp 12 Anh Trường Trung học Phổ Thông (THPT) Lê Hồng Phong (Nam Định) bất ngờ thắt cổ tự tử tại khu ký túc xá của trường. Cũng cùng thời gian ấy, một học sinh có học lực khá của Trường THPT Bán công Đông Hưng (nay là THPT Đông Quan, tỉnh Thái Bình) đã nhảy từ tầng 2 xuống sân trường tự tử chỉ vì lý do rất bình thường là bị cô giáo môn toán mắng.
Tuy vậy, nhiều thầy cô giáo dạy học phản sư phạm làm ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ. Như trường hợp nữ sinh K.O tự tử trong giờ học, theo lời thuật lại của các học sinh cùng lớp thì khi đó cô giáo đã có nhiều lời nói khiếm nhã, xúc phạm đến O.
Sáng 20-3, trên báo Tuổi Trẻ có đăng bài "Sốc khi nghe con nói về cô giáo". Trong đó có hai mẩu chuyện mà hai học sinh tiểu học kể cho phụ huynh nghe về cô giáo, người cứ hở ra quát mắng những câu khó nghe, đem học trò ra so sánh với… chó.
Ngày 9-2 em H. (học sinh lớp 9 Trường THCS xã Cẩm Ðiền, huyện Cẩm Giàng, Hải Dương), chỉ vì lén lấy chiếc quần jean của cửa hàng bán quần áo. Khi bị phát hiện, cửa hàng gọi gia đình đòi 300 ngàn đồng. Thế là em H. nhảy sông tự tử, viết lại cho bố mẹ một lá thư chỉ vỏn vẹn có 7 chữ "vĩnh biệt cuộc đời này mãi mãi".
Khoa Cấp cứu Bệnh viện Nhi Đồng 2 – TP Sài Gòn, ngày 29-2 đã cứu sống một nữ sinh lớp 8 trong tình trạng nguy kịch vì uống hai vỉ thuốc panadol 500 mg (20 viên) để tự tử. Lý do là em buồn vì cô giáo đối xử không công bằng, gia đình không cho em sử dụng điện thoại. Trước đây, nữ sinh này đã từng uống panadol để tự tử, em còn dùng vật sắc cứa vào cổ tay…
Hay thậm chí, em L.T.D., học sinh lớp 11, Trường Dân tộc nội trú huyện Điện Biên Đông (Điện Biên) ăn lá ngón chết chỉ vì hờn mát trước câu nói của bố "Con dùng điện thoại phải giữ cẩn thận, nếu làm hỏng bố không có tiền sửa cho con đâu!"…
Đại loại những cái chết gần như "lãng nhách" đó đã cho thấy một tình trạng tâm lý bất an của lớp trẻ bây giờ. Chưa thể truy nguyên hết những lý do, nhưng lý do chính có thể cho rằng các bậc cha mẹ ngày nay quá bận bịu với sinh kế, mất quá nhiều thì giờ và cả tâm lực cho cuộc "đi săn cơm gạo áo tiền" trong cuộc sống đầy khó khăn, nên không còn thì giờ săn sóc đến con cái. Nhà khá giả hơn thì muốn lên đời, lao vào cơn "săn vàng", chỉ cần cho con cái đến trường là hết trách nhiệm. Còn học đường thì bận rộn với sách vở, với từ chương, với thành tích thi đua nên không còn thì giờ săn sóc đến đời sống tình thần, tình cảm của học trò. Đó là lỗ hổng lớn của học đường hiện nay ở VN.
Những ảnh hưởng khác trong cuộc sống
Cùng với hội chứng chán sống, có một thứ hội chứng khác ngược hẳn lại, cũng đang gây nhiều ảnh hưởng trong xã hội, nhất là với các học sinh đang bước vào tuổi mới lớn, đó là "hội chứng khỏa thân" của các cô gái trẻ. Gần đây, ngày càng có nhiều trò đe dọa tung clip sex lên mạng với nhiều mục đích khác nhau, khi để tống tiền, tống tình, khi trả thù, khi để vui chơi…
Tôi gọi là "hội chứng khỏa thân" cho nhẹ nhàng, thực ra đó là những trò còn tệ hại hơn khỏa thân. Đáng "sợ" nhất ở các cô gái các cậu trai còn trong độ tuổi vị thành niên đã tập làm "phim người lớn". Một thí dụ điển hình nhất là một clip sex "nữ sinh Nghệ An" vừa được tung lên mạng khiến mọi người xôn xao.
Clip này được đưa lên với chú thích: "Nữ sinh Nghệ An tung clip sex lên mạng". Bối cảnh là một căn phòng với hai "diễn viên" quan hệ tình dục và một người đàn ông có nhiệm vụ quay phim. Trong clip, các nhân vật còn đối thoại với nhau với giọng đặc trưng của người miền Trung như: "Không mặc bao cao su à?" hay "AIDS chết cha mi đó"...
Hai "diễn viên" chính còn thể hiện sự táo bạo đến khó tin khi thản nhiên làm "chuyện ấy" trong lúc cửa phòng mở toang. Có nhiều nguồn tin cho rằng nhân vật nữ chính trong clip là sinh viên một trường Đại học ở tỉnh Nghệ An.
Tuy vậy vẫn chưa giật mình bằng một clip sex vừa được bắt quả tang tại trường học.
Chưa đầy 16 tuổi đã quay phim sex với người tình
Cô giáo của Trường THPT Ngô Gia Tự (Vĩnh Phúc) nghi ngờ khi thấy các học sinh lớp 10 của trường chuyền tay nhau chiếc điện thoại trong giờ học, cô giáo đã thu giữ chiếc điện thoại này. Kiểm soát chiếc điện thoại, cô giáo mới tá hỏa phát hiện cảnh "nóng" dài 30 phút của 1 nữ sinh chưa đủ 16 tuổi với bạn trai. Nhân vật nữ trong clip được phát hiện là em N.T.A. (SN 1996), học sinh lớp 10 của chính trường Ngô Gia Tự này.
Người tình, nhân vật nam, trong clip sex này là P.V.C (SN 1991, ở tại xã Xuân Lộc, huyện Lập Thạch). Cơ quan điều tra Công an huyện Lập Thạch bắt khẩn cấp P.V.C. và tạm giam từ chiều 18-2 đề điều tra về hành vi giao cấu với trẻ em.
Điều đáng nói là clip quay cảnh "nóng" trên đã bị nhanh chóng phát tán qua con đường chia sẻ qua điện thoại với tốc độ kinh hoàng. Rất nhiều học sinh của trường đã lưu lại trong điện thoại để chụm đầu xem, bàn tán…rất thú vị!!!
Tại cơ quan điều tra, P.V.C. khai nhận giữa C. và em N.T.A. có tình cảm với nhau. Đoạn clip được quay vào khoảng tháng 6-2011, tức là khi đó em N.T.A. chưa đủ 16 tuổi. Trước đó, C. cũng từng "quan hệ" với A. khoảng 2-3 lần. Chuyện này sẽ được xét xử ra sao chúng ta không bàn tới. Ở đây chỉ ghi nhận một trong những hiện tượng đáng buồn của lớp trẻ ngày nay giữa học đường.
Người lớn phá hoại luân thường đạo lý
Sở dĩ có "hội chứng khỏa thân" này, phần khác cũng do ảnh hưởng của nền văn hóa đang phổ biến trong xã hội. Đời sống luân thường đạo lý đảo lộn, người lớn, kể cả "ông ngoại bảy mươi cũng làm loạn".
Tại thị trấn Đông Phú (huyện Quế Sơn, Quảng Nam) vừa xảy một sự việc rất tồi tệ. Đó là chuyện của em Phương (học lớp 10 trường Trần Đại Nghĩa, thị trấn Đông Phú). Theo lời Phương, sự việc bắt đầu khoảng tháng 8 năm 2011, khi mẹ em đi làm xa ở Đà Nẵng, em ở nhà một mình vừa đi học vừa trông nhà thì ông hàng xóm (hơn 70 tuổi, ở gần nhà, mà Phương vẫn gọi là "ông ngoại" vì có họ hàng với bà ngoại em) thường qua xem ti vi.
Sau mỗi lần đó, ông này thường xuyên "gạ gẫm" Phương để quan hệ tình dục nhưng bị Phương phản đối, ông này đã cưỡng hiếp cháu. Phương kể: "Cứ khoảng 2-3 ngày ông lại quan hệ với cháu một lần. Xong việc, ông cho cháu từ 20.000 đến 50.000 đồng, lần nhiều nhất là một trăm ngàn". Kết quả là em mang bầu được 26 tuần mới được phát hiện.

Nữ sinh Hoa tố bị thầy giáo Anh đưa đi nhà nghỉ.
Thầy giáo cũng đưa học trò "nhí" vào khách sạn. Đó là chuyện xảy ra ở xã Yển Khê (Thanh Ba, Phú Thọ). Theo đơn tố cáo của Hoa, ngày 14-2 sau khi đi uống nước, thầy giáo dạy tiếng Anh và cũng tên là Anh chở em đi lòng vòng rồi đưa vào nhà nghỉ (khách sạn) tại thị trấn Thanh Ba (Phú Thọ). Hoa kể, thầy giáo Anh thỉnh thoảng gọi điện thoại, nhắn tin hỏi thăm sức khỏe và tình hình học tập trong thời gian cô bé học lớp 8. Theo cô bé này, sau khi đi vòng vèo vào đường đất bẩn, thầy chở cô vào một ngôi nhà xây 3 tầng, phía ngoài có nhiều cây cối và em chỉ kịp nhìn thấy một biển có ghi chữ "Tâm", thầy bảo vào đây uống nước.

Khách sạn (nhà nghỉ) này là nơi thầy giáo Anh đã đưa học trò vào sáng 14-2.
Hoa nói rõ ràng: "Sau khi vào phòng, thầy khóa cửa, kéo lên giường và bảo "ngủ với thầy. Cháu đẩy thầy ra nhưng không được". Thầy đã lấy đi "cái ngàn vàng" của em. Cũng theo Hoa, sau đó, thầy giáo chở em đến cổng trường học, dặn không được nói chuyện với ai. Nhưng thầy giáo Anh còn đang phủ nhận tin này. Cảnh sát đã thu giữ điện thoại để điều tra.
Một chuyện khác khó tin và khôi hài hơn là em Chu Thị D., học sinh lớp 12, Trường THPT Diễn Châu 2, (Nghệ An), đang ngồi học trong lớp bất ngờ kêu đau bụng và được mọi người đưa đến bệnh viện. 15 phút sau, nữ sinh được sự giúp đỡ của các bác sĩ đã sinh hạ được một bé gái.

Trường THPT Diễn Châu 2, nơi có nữ sinh đang ngồi trong lớp học thì đau đẻ.
Sự việc xảy ra vào sáng 11-3 vừa qua. Trước đó mọi người, kể cả bạn bè không ai biết là nữ sinh này có bầu! Thông tin mới đây cho biết, bé gái con nữ sinh D. đã được mang cho một gia đình hiếm muộn tại huyện Yên Thành.
Rồi đến những vụ án mạng vợ nhà báo ngoại tình thiêu sống chồng, chuyện vợ trung tá cảnh sát nợ nần cũng giết chồng đang gây căm phẫn cho mọi gia đình, chấn động dư luận và lương tâm. Tất nhiên ảnh hưởng không nhỏ đến lớp trẻ hiện nay.
Nền tảng luân lý đang bị lung lay tận gốc rễ. Vì sao ? Một xã hội không ổn định hay đói nghèo đang đi đôi với trác táng cùng cực?
Còn vô số những chuyện như thế đã và đang diễn ra, nhất là ở những vùng nửa tỉnh nửa quê, nền văn hóa nhập nhoạng, đạo đức đội nón ra đi cho mọi thứ văn minh nửa vời gõ cửa xông vào từng nhà. Cho nên hội chứng tự tử và khỏa thân là hai "hội chứng" trái ngược nhau đang cùng chung sống cũng như những mâu thuẫn trong lòng giới trẻ hiện nay vậy.
Ngay đời sống văn hóa nghệ thuật sa đọa cũng góp phần khá rõ nét làm băng hoại xã hội. Nhưng trang báo có hạn, tôi tạm ngưng ở đây, kỳ khác xin bàn đến vô số những cảnh "đánh võ mồm" và những kiểu "nghệ thuật khỏa thân" của một dàn sao Việt cùng ảnh hưởng của thứ văn hóa này.
Văn Quang
Căn bệnh dối trá và hệ lụy của nó
Căn bệnh dối trá và hệ lụy của nó
Trần Kinh Nghị
Đọc Nghị quyết TW 4 khóa XI thấy đồng chí Tổng Bí thư đúng là "danh bất hư truyền" về tài phân tích, tổng kết, báo cáo. Bản Nghị quyết không dài lắm nhưng nêu lên được rất nhiều khuyết điểm cùng những nguyên nhân và biện pháp cùng với lộ trình để khắc phục… Lời văn cũng rất hay! Nhiều người, nhất là cánh hưu trí, đã chăm chú lắng nghe và đọc, có những lúc ngồi thần trước màn hình TV ngắm diễn giả không khác nào giới trẻ ngưỡng mộ các "sao Việt". Thật đấy, chả là dù sao nó cũng đáp ứng nguyện vọng của nhân dân đang hồi rất bức xúc mà! (Bạn có thể xem toàn văn NQ tại đây):
Tuy nhiên, nghĩ đi ngẫm lại, thấy rằng hay thì thật là hay, nhưng có lẽ để thực hiện rốt ráo cái Nghị quyết này chắc sẽ còn tốn rất nhiều giấy mực và thời gian , không khéo hàng trăm tỷ đồng để phục vụ các ban bệ chuyên trách(?). Dư luận đang theo dõi sát sao quá trình trỉển khai NQ với những tâm trạng khác nhau.
Theo như Nghị quyết đã vạch ra, khuyết điểm có ở mọi nơi, mọi cấp, mọi ngành lại còn kéo dài triền miên và đã đến hồi "đe dọa sự tồn vong của chế độ". Tất cả cho thấy một sự thật đau lòng: Đảng đã và đang đánh mất lòng tin nơi quần chúng nhân dân - một bảo bối của sự nghiệp cách mạng đã từng được Chủ tịch Hồ Chí Minh rất coi trọng với những lời cảnh báo từ rất sớm như "Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong" và "Đẩy thuyền là dân thì lật thuyền cũng là dân".
Đành rằng cái gì mất đều có thể lấy lại, nhưng cũng có những thứ không thể lấy lại, hoặc lấy lại cũng khó mà nguyên vẹn, nhất là trong trường hợp mất lòng tin do động cơ vụ lợi cá nhân của người trong cuộc nhưng không bao giờ chịu tự nguyện từ bỏ. Đời vẫn thế mà! Nhìn nhận một sự việc không có mình trong đó thì lúc nào cũng sáng suốt, công bằng, bác ái…Nhưng hể có mình trong đó là méo mó, vẹo vọ liền. Khi kiểm điểm thì nói vanh vách như thể khuyết điểm là của ai khác, chứ quyết không phải của mình; chỉ có thành tích là của tôi !. Thế nên dân gian có câu "Có ai tự vác đá ghè vào chân mình?" là do xuất phát từ thực tế muôn thuở này. Nghị quyết vạch ra rất nhiều khuyết điểm nghiêm trọng, nhưng liệu có bao nhiêu người tự nhận mình có khuyết điểm nghiêm trọng đến mức phải từ chức? Nghị quyết dùng phần lớn nội dung nói về chống tham nhũng quan liêu, nhưng liệu có mấy ai tự nhận mình tham nhũng, quan liêu?; lại nói nhiều về trình độ yếu kém, nhưng liệu có mấy ai tự nhận mình yếu kém đến mức phải thay người khác? v.v...Vì sao vậy? Phải chăng suy cho cùng đó chính là sự ẩn hiện của chủ nghĩa DỐI TRÁ trong mỗi người và trong toàn bộ hệ thống chính trị của đất nước . Đây là một lĩnh vực khuyết điểm chưa được vạch rõ trong Nghị quyết lần này. Tuy nhiên, chính nó mới là đối tượng cần chỉnh đốn tận gốc rễ trước khi chỉnh đốn những vấn đề khác, vì đối trá cùng với tham nhũng đích thực là một "cặp song sinh" của chế độ.
Dối trá mới nghe tưởng không có gì nguy hiểm, vì nó vốn dĩ là thói xấu của xã hội loài người chứ đâu của riêng Việt Nam. Nhưng ở Việt Nam bệnh dối trá có những đặc thù riêng. Nó bắt nguồn từ thời kỳ cách mạng giải phóng dân tộc, trãi qua nhiều biến cố lịch sử với những phong trào thi đua và những đợt cải cách ruộng đất, cải tạo công thương, nhân văn gai phẩm v.v... khiến xã hội bị xáo trộn, lòng người đảo điên. Những thời kỳ kinh tế khắc khổ cũng khiến con người ta trở nên bon chen và thủ đoạn. Tất cả tạo nên lối sống và tư duy phức tạp, thường mang tính hai mặt, nói và làm không đi đôi với nhau. Trong thời kỳ bí mật những người cộng sản thường phải che dấu tung tích của mình, kể cả phải thay tên đổi họ, tuổi tác, quê quán, thậm chí cả lai lịch bố mẹ, vợ con…Trong nhiều trường hợp họ được "đặc cách" giữ kín những thông tin cá nhân, kể cả khi tham gia ứng cử, bầu cử hoặc khi đã nắm giữ một cương vị lãnh đạo quan trọng. Cách làm này là cần thiết trong thời kỳ bí mật, nhưng là yếu điểm đối với một bộ máy công quyền trong thời bình. Đó là tình trạng không minh bạch về lý lịch cá nhân, kể cả tư cách đạo đức của người cán bộ từ cấp thấp lên cấp cao. Nó khuyến khích thói tự mãn và bao biện cùng với những thói hư tật xấu như tác phong gia trưởng, tệ sùng bái cá nhân, thói xu ninh, thủ đoạn câu kết, bao che lẫn nhau trên cở sở địa phương cục bộ để cầu lợi. Thói "làm thì láo, báo cáo thì hay" và thói chạy theo thành tích vốn đã phát sinh từ thời kỳ XHCN ở miền Bắc cũng là những tác nhân gây ra căn bệnh dối trá. Ngày nay nó đã trở thành một căn bệnh trầm kha ăn sâu bám rể trong toàn bộ xã hội mà ở đó ai không biết nói dối, không biết làm ẩu và không biết "ăn theo nói leo" thì không thể tồn tại. Đó là nguyên nhân sâu xa của tệ nạn câu kết, tham nhũng và lãng phí tràn lan trên đất nước này. Đó là mãnh đất màu mỡ nuôi dưỡng những kẻ bất tài, vô đạo đức nhưng thích làm quan. Đó là phương tiện trong tay những kẻ đương chức đương quyền để "sống mòn" với địa vị của họ bất chấp mọi quy luật của cuộc sống, bất chấp lợi ích của người dân và của dân tộc nói chung.
Căn bệnh dối trá chính là nguyên nhân và cũng là hiện thân của thực trạng không minh bạch (ngôn từ thời hội nhập) ở nước ta ngày nay. Tình trạng thiếu minh bạnh thể hiện trong mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa-xã hôi, giáo dục, an ninh quốc phòng, v.v…Đâu đâu cũng thấy tình trang thông tin mập mờ, không đầy đủ mặc dù có một bộ máy hành chính công rất đông đảo. Mỗi khi cần giải quyết một việc gì người dân phải chạy vòng vo để tìm kiếm mà cũng không chắc đảm bảo. Có thể nói hài hước rằng ở VN mọi thứ đều giả, chỉ có dối trá là có thật! Tại đây mọi đứa trẻ sinh ra đã bắt đầu phải hứng chịu hậu quả của sự dối trá. Chúng lớn lên, đi học và đi làm đều ngụp lặn trong môi trường dối trá và thiếu minh bạch. Xã hội đầy rẫy những "ma hồn trận" do sự dối trá gây ra . Nó tạo ra môi trường tranh tối tranh sáng rất thuận lợi cho các loại tội phạm, kể cả ma-fia dân sự và ma-fia chính trị .Có thể nói không ngoa rằng căn bênh dối trá đã và đang làm hỏng những thế hệ người Việt. Và giờ đây nó đang thực sự phá hỏng uy tín của Đảng lãnh đạo. Nó cũng đang tấn công vào lợi ích sống còn của dân tộc bằng cách phá hỏng mọi kế hoạch phát triển của chính quyền đồng thời làm xói mòn lòng tin của người dân đối với chế độ. Nó khiến mọi chủ trương chính sách, mọi kế hoạch, dự án của nhà nước dù đúng đắn cũng có thể bị nghi ngờ, thậm chí bị phá sản bởi vì mọi khái niệm đúng/sai đã bị đánh lộn sòng . Có lẽ chưa bao giờ người dân tỏ ra không tin vào mọi quyết sách của nhà nước như bây giờ sau khi họ đã học được những bài học cay đắng do sự dối trá gây ra. Nói cách khác, người dân đã bị lừa dối quá nhiều bởi những thực tế phủ phàng, trong đó có rất nhiều những công trình xây dựng kém chất lượng do bị các nhóm lợi ích đánh cắp trong quá trình thi công. Tuy mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm nhưng những vụ tham nhũng như PU 18, Lã Thị Kim Oanh, ODA Hành lang Đông-Tây, những vụ nhượng bán rừng và hầm mỏ cùng với những vụ thất thoát bạc nghìn tỷ của Vinashin, Vinalines, Dung Quất và của hàng loạt "anh cả đỏ" đang trên bờ vực phá sản khiến dư luận xã hôi hết sức bất bình và bất tín. Sự kiện rò nước tại con đập Sông Tranh 2 hiện nay là một ví dụ điễn hình của loại "tội phạm kép"- tham nhũng và dối trá. Người dân không mất lòng tin sao được trước hàng loạt những vụ việc như nói trên. Dù không có hình thức bỏ phiếu thăm dò dư luận, nhưng bằng trực giác cũng có thể thấy uy tín của Đảng và của giới lãnh đạo đã giảm sút nghiêm trọng đến mức nào. Uy tín giảm sút bi đát đến mức có hiện tượng phổ biến là mỗi khi thấy vị lãnh đạo A,B,C… xuất hiện trên TV người xem lập tức chuyển kênh hoặc tắt máy cho bỏ tức! Đã lâu rồi không còn nữa câu chuyện kính trọng và thần tượng lãnh tụ, thay vào đó là những thái độ miệt thị rất bi hài. Đó là sự thật. Và sự thật này đang tăng lên một cách đáng kinh ngạc trên quy mô cả nước.
Thiết nghĩ, để thực sự chỉnh đốn Đảng và chỉnh đốn thành công, nên chăng trong nhiều việc cần làm thì việc đầu tiên là phải chữa trị căn bệnh dối trá đang lan tràn ở đất nước này. Ví dụ, người dân không thể chấp nhận những ứng cử viên vào các chức vụ lãnh đạo mà lý lịch không rõ ràng, thậm chí cha mẹ đích thực là ai cũng không biết. Bộ máy công quyền không thể cứ tiếp tục dung nạp mãi những tấm bằng dỡm có được bằng tiền hoặc các thủ đoạn dối trá. Không thể nói mãi "chính quyền của dân, do dân, vì dân" trong khi vẫn tiếp tục "hành dân" trong những công vụ đơn giản hàng ngày như khai sinh, khai tử, đăng ký hộ tịch...Thật phi lý khi chính quyền nắm trong tay mọi quyền lực chức năng mà không thể bảo vệ được người tiêu dùng trước vấn nạn hàng giả và thực phẩm độc hại. Một vấn đề cấp thiết nữa là, phải đảm bảo quyền của mọi công dân Việt Nam được tiếp cận thông tin một cách rõ ràng, minh bạch về chủ quyền toàn và vẹn lãnh thổ, biển đảo của tổ quốc mình. Nghịch lý thay, bên cạnh Điều lệ đảng còn có đến 19 điều cấm đối với đảng viên mà không sao cấm được tệ nạn dối trá (?)./.
Trần Kinh Nghị
http://trankinhnghi.blogspot.com/2012/03/benh-doi-tra-va-he-luy-cua-no-oi-voi.html
Bệnh "nổ" ở Mỹ rất thịnh hành?
Bệnh "nổ" ở Mỹ rất thịnh hành?
Vũ Công Hiễn
Tự dưng , nghe nói "nổ dzăng miểng" thì có lẽ ai cũng hơi giật mình, nhưng nghĩ lại, thì chuyện "nổ" trong nước Mẽo này là chuyện dài "nhân dân tự dệ". Hôm rồi, "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" nên mới được nhìn thấy một tấm "bi-di-nít cà" (business card) của một vị ở đâu tuốt bên Tếch-xịt (Texas), ghi chép rất lộng lẫy: "Tiến Sĩ Nguyễn Văn Tuyến, chuyên viên Thuế Vụ". Người đọc rất lấy làm khâm phục vì ít khi có vị tiến sĩ nào chê "dóp" của các cơ quan chính phủ hay tư nhân mà đi làm thuế lui cui một mình. Chừng đến khi đọc kỹ lại mới biết ngài Tiến Sĩ có tới mấy cái bi-di-nít-cà lận! Cái thì đề "chuyên viên địa ốc", tờ thì viết "chuyên viên bảo hiểm xe, nhà, động đất..."
Hóa ra lại một ngài Tiến-Sĩ-Nổ nữa, giống như một vị khoe có mấy cái bằng tiến sĩ ở Cali, nhưng nghe người ta đồn thì ngài nói tiếng Anh như mấy ông phương Bắc mới qua An Nam bán lạc xoong: "Ai... lồ lồng, lồ nhôm, lồ sắc, lồng hồ, dàng dụng, bạc dụng bán hôn?". Cách phát âm y hệt như một chàng sửa xe, lúc nào cũng khoe có bằng Master of Mechanic! Ngay trên tấm thiệp đề tên tiệm sửa xe, chàng đề sau tên chàng một chữ M.Ạ thật lớn, trông oai khiếp! Rồi mấy văn phòng bảo hiểm xe hơi cũng thấy bằng tiến sĩ, văn phòng bảo lãnh thân nhân đi du lịch cũng do một ông tiến sĩ cai quản. Tạ ơn Trời, người Việt di tản tài năng thiên phú, lấy bằng tiến sĩ dễ như ăn ớt vậy! Nhưng sao lại có người cho rằng mấy ông tiến sĩ đó là "Tiến Sĩ Nổ"?
Vậy thì bệnh "Nổ" phát sinh ở đâu ra?
Hình như sau khi sang Mỹ, khí hậu thay đổi, từ miền nhiệt đới qua xứ lạnh, dễ bị lạnh cẳng, nhiều người di tản phải nổ đùng đùng để hâm nóng cơ thể lên hay sao ấy, nên đi đâu cũng nghe tiếng nổ? Vừa mới gặp nhau lần đầu đã vội vã khoe "nhà tôi rộng cả mấy héc-ta..", hoặc "nhà tôi trị giá trên ba bốn trăm, trả off rồi" Con cái thì ra trường bác sĩ, kỹ sư như kiến.
Cậu nào, cô nào cũng làm cả trăm ngàn một năm. Vài vị ca tụng con mình làm "hai trăm đô một giờ" và thở dài mấy hơi làm như vẫn còn ít lương quá. Các cô tiểu thư, theo lời của các vị làm cha mẹ, đều lấy bằng hoa hậu hết. Cô nào cũng cả chục chàng theo. Người nghe, ai cũng khoan khoái vì dân tộc mình giỏi giang, văn chương chữ nghiã cùng mình, hầu như không có ai làm việc loại lao động mà người Mỹ gọi là "cổ xanh" (blue collar) cả. Lại cũng hân hoan vì cha mẹ nào cũng bái phục con sát đất, không còn cảnh "cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy" nữa.
Đến thăm mấy ông bi-di-nít thì nghe tán dương" căn phòng này rộng mười mấy ngàn que-phít(square feet)" (có khi rộng đến vài chục ngàn que-phít) mặc dầu chỉ cần vài người khách hàng là cửa tiệm có mòi chết đứng vì không chỗ đặt chân. Hôm nọ, gặp một chàng khoe nhà có nuôi gà nòi, người nghe mới buột miệng hỏi: "Ủa , ở thành phố mà nuôi gà được sao?".
Chàng bèn hất hơi cao cái cằm lên một tí và nhìn người hỏi với một cái nhìn thương hại: "Nhà tôi tuy ở phố nhưng dư điều kiện nuôi gà." Ngừng một hai giây cho câu nói thấm vào hồn người nghe, chàng mới tiếp:"Nhà tôi những mấy ác cơ (acre) lận! Mà nhà rộng mấy ác cơ là có điều kiện nuôi gà." Một chủ nhân ông ở xứ hoa vàng, có cái biệt thự trên đỉnh đồi, có hai đường đi lên đi xuống khác nhau, muốn hù người bạn Hát Ô mới sang trong một bữa tiệc họp mặt, rút cái rê-đít cà ra dí dí vào mắt chàng Hát Ô:
"Biết cái gì đây không? Cái này là cạc vàng, gôn cạc đấy, trị giá hai trăm ngàn trở lên, tiền đấy, muốn xài lúc nào cũng được. Anh phải ở đây hai mươi năm và đi làm lương cao mới được nhà băng nó tặng cái cạc này!"
Vừa mới qua Mỹ, chân ướt chân ráo, đi làm có mấy tít một giờ, chàng Hát Ô nghe nói cả trăm ngàn thì đớ lưỡi, nể nang quá, vì chắc mẩm đời mình tàn tạ rồi, làm gì có cơ hội có cái thẻ đó. Lại gặp một ông chủ tiệm phở ăn mặc rất sang trọng. Ông chủ ngắm nghía cái cà-là-vạt mác Good-Will của chàng Hát Ô một cách tội nghiệp, rồi tự móc cái ca-la-hoách của ông ra mà dứ dứ vào người đối diện, hỏi:"Anh biết cái tai này của tôi bao nhiêu tiền không? Của Ý đấy! Gioọc Dô Ạc Ma Ni (Giorgio Armani) đấy!" Nghe mấy chữ "Gioọc Dô, Gioọc ra" được phát âm một cách trầm trọng, chàng Hát Ô ú ớ, mặt cứ nghệt ra, vẻ Cả Đẫn rõ rệt. Ông chủ tiệm phở đợi một lúc rồi mới phán:"Trên năm trăm đô đấy, chưa kể thuế!". Những tiếng mấy trăm đô cùng mùi phở ở trên người ông bay ra làm chàng Cả Đẫn lảo đảo. Chưa hết, ông lại nổ thêm một quả cho chàng lăn đùng ra: "Anh biết không, tôi có lệ là cứ mỗi năm, đúng tháng Tết và tháng hè, đến Bun-lóc (Bullocks) để mua một bộ vét, bất kể giá cả, và cũng không cần mặc làm gì. Ngoài ra, nếu có họp hội gì long trọng, tôi phải còm măng một bộ khác. Hãng Bun-Lóc biết thế, nên cứ ra một kiểu mới nào, lại gửi đến nhà tôi. Bây giờ, nhà tôi toàn đồ vét, mang ra bán cũng mất một thời gian!". Lấy ngón tay chỉ vào cái huy hiệu con ngựa đang co cẳng mầu xanh trên ngực áo sơ mi, ông thở dài, nhún vai: "Hồi này thú thật với anh, kinh tế xuống, chỉ dám mua cái áo này có vài trăm thôi".
Hãi hùng quá! Chủ một tiệm phở mà oai như vậy, thì chủ một khách sạn còn kinh khiếp bao nhiêu! Một anh bạn trẻ khác, thấy dân mới qua đi đôi giầy có mười lăm tì ở Payless Shoe Source, thì tự tụt giầy mình ra, giơ lên cao, ngắm nghía: "Đôi giầy Bali của Ý này sơ sơ có ba xín thôi, đi vào đã như đi trên mây vậy!". Người tuổi trẻ này lái một chiếc xe Xêlicà (Celica) mới toanh, được năm tháng thì phải năn nỉ một tên bạn khác xài giùm chiếc xe này cho khỏi bị "tâu", vì lương tháng không đủ cho chàng uống cà phê, sau khi đóng tiền xe, tiền bảo hiểm, tiền share phòng… Chàng đành chịu mất toi tiền deposit khi mua xe, còn hơn bị tâu (tow) xe và bét rê-đít (bad credit). Bạn chàng, một người thích chơi nổ khác thì mua cái xe Mẹc Xê Đì (Mercedez), nhưng chỉ khi nào đi lấy le thì mới dám chạy, còn thường thì chàng cho đậu ở gara, vì không có tiền đổ xăng!
Với các nàng, thì lại có lối nổ khác. Một bà chủ tiệm "neo" (nail) tre trẻ, vẻ mặt rất căng thẳng, thì thầm với cô bạn: "Tối nay, em phải "oọc đơ" trước ở tiệm Noọc-xơrom (Nordstrom) ép chàng vào lề. Chàng xuống xe, hỏi chị muốn gì, chị liền cười tình với chàng rồi rủ chàng vào khách sạn!". Trong một tiệm bán tạp hóa, một nữ sĩ caraokê đứng hát tỉ tê vài lời rất ướt át, mặc cho các khách hàng khác, cả nam cả nữ, đứng ngẩn người ra nhìn. Chừng như hát cũng chưa đủ đô, nữ sĩ nói một hơi với mấy cô bán hàng:
"Em biết không, tuần nào chị cũng được mời đi hát ở mấy tiệc cưới rồi hội đoàn. Mỗi lần chị hát, người ta cứ ngẩn người ra mà vỗ tay." "Mà chị hay hát bài gì ?" "Chị ấy à, nhạc tủ của chị là Trịnh công Sơn. Chị hát không thua gì Khánh Ly!" Người nghe cứ tưởng tượng rằng giọng Khánh Ly mà xêm-xêm giọng chị, chắc nhạc Trịnh Công Sơn đã yểu tử tự hồi nẫm rồi.
Một vài bà phu nhân, từ xửa xưa vốn học sinh, rồi lên xe hoa về nhà chồng, nay bon chen vào chốn cộng đồng, cũng "nổ" lên bằng bộ đồ nhà binh bóng loáng, đi giầy bốt-đờ-sô cồm cộp, rồi chào tay cũng oanh oanh liệt liệt. Mà chào tay cũng đúng cách lắm, nhìn xa, tưởng ít nhất cũng mang ba hoa bạc… Hỏi ra, mới biết chồng bà cũng chưa có ngày nào biết "khởi đi bằng chân trái" như lời Dương Hùng Cường ta thán trong phim "Người Tình Không Chân Dung" ngày xưa.
Đi thăm mấy vị cựu quân nhân, công chức thì thấy cứ tự động thăng quan tiến chức ầm ầm. Trung Sĩ thành trung uý, hạ sĩ thành thiếu úy, nhân viên thường thành giám đốc... Người viết có dịp quen với một ông thiếu tá Cảnh Sát Đặc Biệt một thời gian lâu, mãi sau mới biết ngài thiếu tá cũng là Cảnh Sát Đặc Biệt thứ thiệt, nhưng chức vụ cuối của ngài là "Hạ Sĩ Tài Xế!" của một vị thiếu tá khác! Trong nhiều cuộc lễ lạc, mấy ngài vốn chuyên viên "văn phòng tứ bảo" biến thành Biệt Động Quân họăc Nhẩy Dù hết (hình như họ cho là Bộ Binh không đánh giặc hay sao ấy?).
Ai cũng mặc rằn ri cho oai. Nhưng, thật ra, mấy cái nổ trên chỉ là pháo tép thôi, chưa có "dzăng" miểng vào mặt người đối diện bằng khi một người bạn cho biết anh ta là vị tổng tư lệnh có 15000 quân hiện đang đóng tại biên giới Thái Lan, không phải ở biên giới Lào Việt, cách xa biên giới mình cả mấy giờ chim bay! Tưởng tượng chỉ cần tiền nuôi ăn cho 15000 lính đó cũng đủ ná thở, chưa kể quân trang quân dụng, vũ khí, đạn dược... Rồi doanh trại cho 15000 người đó, chắc tiền điện, tiền nước, tiền phôn cũng khùng luôn! Chưa kể tiền làm vệ sinh cho hàng ngàn cái toa lét nữa! Cha chả, 15000 người không phải là con số nhỏ, làm sao chính phủ Thái Lan lại không biết cà ? Rồi tập trận, huấn luyện ở đâu ? Hễ có tập trận phải có tiếng nổ, mà nổ thì dân chúng quanh vùng phải nghe, Việt Cộng phải thấy, vậy mà không ai lên tiếng phản đối gì cả ! Bộ có phép thần thông đi mây về gió, phi thân trên mái nhà, hay phù phép gì mà những mấy sư đoàn đó không ai nhìn thấy hết? Trong sinh hoạt chính trị, lại còn một lô những bộ trưởng, thủ tướng, (cũng may chưa có tổng thống!), và chủ tịch lia chia.
Những chức vụ vô thưởng vô phạt như Trưởng một hội ái hữu học sinh hay hội đồng hương cũng đều mang danh hiệu "chủ tịch". Có lẽ danh xưng "Hội Trưởng" nghe không nổ bằng danh xưng "chủ tịch" nên ai cũng đua nhau làm "chủ ", hay tại vì đã ngấm trong tim, câu "Chủ Tịch *** vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta" nên nhiều nguời cũng mong được điền tên mình vào câu đó để thành chủ tịch vĩ đại. Số lượng chủ tịch đông đến nỗi nếu đi chợ thì sẽ gặp chủ tịch nhiều hơn là hội viên! Và cũng từ đó mà tranh chấp nhau, thanh toán nhau tơi tả. Thông cáo, thông báo được phân phát như bươm bướm. Truyền thông, truyền thanh biến thành dụng cụ nổ tan xác nhau.
Tình đồng hương, tình đồng môn, tình di tản, tình đồng đội bị nhạt đi, thay vào đó là sự tiêu diệt lẫn nhau một cách đau đớn. Đủ loại đạn nổ chụp bắn ra kinh hoàng. Cùng chống Cộng nhưng không chung đường lối, không chung vhủ tịch là một bên biến thành Cộng Sản trước, rồi bên kia biến thành "ăng ten" sau. Cùng đồng môn một trường có tới nhiều năm học chung, lại chia hai, xé ba, rồi đâm đơn kiện nhau, dành chức chủ tịch, đến nỗi người Mỹ họ nghi ngờ tuốt luốt và cho là cộng đồng Việt phân hóa trầm trọng.
Chính quyền địa phương và các dân cử địa phương có thể vì đó mà giảm những chương trình phúc lợi cho cộng đồng, bớt "dóp" cho người Việt, không cần lắng nghe tiếng nói trung thực của ngưới Việt, có thể có kỳ thị sắc tộc với người Việt…Những chương trình lớn như kêu gọi Nhân Quyền cho Việt Nam, giải thể chế độ độc tài, bất công, nhũng lạm Cộng Sản tại quê nhà đã bị mất đi một phần hữu hiệu. Các chính khách, chính quyền bản xứ nếu muốn tiếp tay với cộng đồng để chống Cộng cũng ngần ngại không biết liên lạc với bên nào mà không bị nổ chết chùm do đó họ cũng đánh bài "lờ" cho chắc ăn.
Chung quy cũng là tại tính ham "nổ", hám danh! Ô hô! Ai tai! Đau đớn thay và tức tưởi thay! Biết dến bao giờ người mình mới bớt "nổ" và sống hiền hòa như những ngày giản dị năm xưa, để danh dự của người Việt Nam mình được thật sự tôn trọng, để công cuộc đòi Tự Do, Dân Chủ cho dân mình được thành công?
Vũ Công Hiễn
Vấn Đề Kính Trọng Một Niềm Tin
Vấn Đề Kính Trọng Một Niềm Tin
Trần Tiên Long
Cứ mỗi khi có ai phê bình về một niềm tin thì những nhà biện giải cho Thiên Chúa Giáo (TCG) thường hay gay gắt kết án họ cái tội chống phá tôn giáo. Họ không thể chấp nhận bất cứ người nào có những lời lẽ bất kính đối với niềm tin của họ. Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì TCG thường rất xem trọng niềm tin bằng cách thăng hoa đó là một nhân đức tin nên các tín hữu sẳn sàng làm tất cả những gì để sống chết với niềm tin tưởng đã được cấy vào đầu óc họ ngay khi mới lọt lòng mẹ.
Nhưng đối với những người không có cùng niềm tin TCG thì sao? Liệu họ có cần phải kính trọng những điều mà họ không tin tưởng như người TCG không? Tại sao phải bắt họ tôn trọng những điều mà họ biết chắc chắn là sai lầm, không nên tin? Có phải cứ là niềm tin thì tự động xứng đáng được mọi người kính trọng, kể cả những kẻ không tin?
Trước tiên, cần phải xác định thế nào là một niềm tin. Niềm tin là một ý tưởng hay nhận thức mơ hồ về một điều gì đó không có bằng chứng, hoặc trái nghịch với các sự kiện hiển nhiên. Trong Nhận Thức Luận, niềm tin có một sự liên hệ mật thiết với Triết Học, nhưng hai thứ hoàn toàn khác nhau ở chỗ Triết Học được xem như một nhận thức xác thực đã có sự biện minh; trong khi niềm tin thì chưa có sự biện minh để bảo đảm tính chân thật. Niềm tin có thể là một cảm giác thành thật đưa chúng ta tới sự hiểu biết, nhưng nó cũng có thể là một kiến thức sai lầm. Chẳng hạn, người xưa có một thời rất thành thật tin tưởng rằng trái đất phẳng. Ngày nay, một niềm tin như vậy rõ ràng là một nhận thức sai lầm. Con người sinh ra thì đã có lý trí. Bởi vì không thể dùng lý trí để tin tưởng một điều nghịch lý nên Thần Học TCG dạy các tín hữu rằng đức tin là một tặng phẩm Thiên Chúa chỉ tặng cho những người được Chúa chọn lựa và yêu thương cách riêng.
Từ căn bản của sự định nghĩa đó, chúng ta có thể đặt vấn đề rằng liệu một niềm tin chưa có sự biện minh có xứng đáng để chúng ta kính trọng như các nhà biện giải cho TCG đang đòi hỏi?
Có một sự kiện hiển nhiên chúng ta cần phải chấp nhận, rằng không phải niềm tin nào cũng giống nhau. Có những niềm tin rất xấu xa, gây nguy hại cho đồng loại và xã hội, trái nghịch với luân thường và đạo lý, đáng bị khinh bỉ. Chẳng hạn, niềm tin của những kẻ có đầu óc kỳ thị chủng tộc. Họ tuyệt đối tin tưởng rằng chỉ có chủng tộc của họ là ưu việt, cần phải được bảo vệ hơn tất cả các chủng tộc khác. Hoặc niềm tin của những kẻ độc tài, phát xít. Họ tin tưởng mãnh liệt rằng chỉ chính quyền và chế độ họ đang nắm giữ mới có thể mang lại hạnh phúc cho toàn dân. Và còn có những niềm tin tôn giáo của các tay khủng bố ôm bom nổ. Họ khăng khăng tin như đinh đóng cột rằng đó là con đường ngắn nhất dẫn họ tới thiên đàng, nơi có các cô trinh nữ đang chờ đón họ để cùng vui hưởng hạnh phúc đời đời mà không nơi nào có. Những niềm tin mù quáng như vậy có xứng đáng để chúng ta kính trọng không? Nếu để họ tự do cổ vũ và chúng ta không chịu lên tiếng thì kết quả sẽ dẫn đến những điều tai hại gì cho xã hội và đồng loại? Cho dù không thể đối thoại với những người có niềm tin giáo điều cuồng tín, nhưng ít ra, chúng ta vẫn có thể trưng ra những sai lầm của họ trước công luận, để những người chưa tin như họ còn có cơ hội được nhìn thấy. Một khi người ta đã dụt bỏ lý trí qua một bên để chỉ đi theo niềm tin thì bạn lấy gì để lý luận với họ?
Đồng ý rằng, dù gì đi nữa, mọi người cũng vẫn có quyền tin tất cả những điều nào mình muốn, cho dù có sai trái và nguy hiểm tới mức nào. Đó là một nhân quyền được các hiến pháp của các quốc gia có tự do và dân chủ bảo vệ. Nhưng mình có quyền tin không có nghĩa là mình cũng có quyền bịt mắt bịt tai thiên hạ để làm thiên hạ tin theo mình. Việc tự do phê phán một niềm tin cũng là một nhân quyền mà chúng ta cần phải tôn trọng và bảo vệ. Chúng ta đòi hỏi người ta tôn trọng nhân quyền của chúng ta thì chúng ta cũng nên tôn trọng nhân quyền của thiên hạ. Những xảo thuật như nhốt vào cũi chó, ém bài, xoá hoặc sửa đổi bài, v/v… là những hành động đang vi phạm trực tiếp quyền hiến định này. Chúng chỉ đưa đến kết quả chứng minh rằng chúng ta đang sợ ánh sáng của sự thật vì chúng ta đang ôm ấp những niềm tin sai lầm.
Thực ra, nếu chúng ta theo dõi những lời phát biểu của những nhà biện giải cho TCG trên các diễn đàn, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra ngay rằng họ không những chỉ đơn giản đòi hỏi mọi người phải kính trọng niềm tin của họ, mà còn ngụ ý đòi hỏi thiên hạ phải chiều theo niềm tin của họ. Họ muốn niềm tin của họ được thể hiện ở mọi nơi, kể cả những nơi chốn thuộc công cộng, nhưng họ lại không muốn niềm tin của những người khác được phổ biến. Họ không cho chúng ta biết kính trọng thì phải kính như thế nào. Nhưng tại sao người ta lại đòi hỏi thiên hạ phải kính trọng, trong khi sự kính trọng không phải là điều tự động chúng ta có được theo cách miễn phí? Đó là điều chúng ta phải ra công sức mới có được. Một ông thày không thể đòi hỏi học trò phải kính trọng mình nếu ông ta không có tư cách của một nhà giáo. Sự kính trọng của học trò còn tuỳ thuộc vào tư cách, kiến thức, và hành động của ông thày trong xã hội. Người ta có thể đòi hỏi mọi người tối thiểu phải kính trọng nhau như những con người có nhân vị, cho dù đối với một người vô lại, cùng đinh, chẳng ra gì trong xã hội; nhưng niềm tin không phải là con người để có được sự kính trọng tối thiểu này. Niềm tin không phải là chủ thể đang tin; do đó, phỉ báng niềm tin không phải là phỉ báng người đang tin. Nếu phân biệt được niềm tin với người tin thì chúng ta sẽ dễ dàng chấp nhận sự phê phán đến từ mọi phía qua những lăng kiếng khác nhau. Cũng vậy, khi tôi chê trách và phê phán một chính quyền, một chế độ đang được áp dụng ở một quốc gia, điều đó không có nghĩa là tôi đang phỉ báng toàn thể dân tộc đang sống ở trong quốc gia đó. Hoặc tôi có thể bàn về chủ nghĩa xã hội, điều đó không có nghĩa là tôi đang khinh thường tất cả những người đang sống trong chủ nghĩa đó.
Đúng hơn, chúng ta chỉ có thể đòi hỏi thiên hạ phải bao dung với niềm tin khác nhau trong xã hội, hơn là bắt thiên hạ phải kính trọng một niềm tin riêng biệt của chúng ta. Người ta có thể rộng lượng, bao dung với những quan điểm dị biệt về cùng một vấn đề, mặc dù người ta đang xem thường, khinh bỉ những ý kiến ngớ ngẩn, ngu ngơ. Người ta vẫn có thể có những ý tưởng rất tiêu cực về cùng một điều mà người ta đang bao dung; nhưng, ngược lại, người ta không thể khinh bỉ về cùng một điều mà người ta đang kính trọng. Như vậy, sự kính trọng và lòng bao dung là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt. Khi người TCG đòi hỏi thiên hạ phải kính trọng niềm tin của họ là lúc họ đã vượt quá lằn ranh của lòng bao dung.
Ngoài ra, còn có một thắc mắc khác cũng cần phải được nêu ra: Tại sao trong khi các nhà biện giải cho TCG có thể rao bán món hàng niềm tin của họ trong các chợ trời, ở đại lộ Pigalle thuộc Paris, Bourbon Street thuộc New Orleans, trên đài phát thanh, tivi, diễn đàn, báo chí công cộng, v/v… thì thiên hạ lại không thể bàn ra, góp vào về những món hàng họ đang rao bán? Có phải tôn giáo là lý do duy nhất cần có và đủ để bắt buộc tất cả mọi người phải im lặng, lắng nghe? Và còn có một sự kiện khác mà chúng ta không thể chối cãi, rằng đã và đang có vô số những kẻ buôn thần bán thánh, chuyên làm nghề reo rắc những điều mê tín dị đoan để đắc lợi cho cá nhân và phe nhóm. Những kẻ đạo đức giả này thì đầy đường, ở đâu và ở thời đại nào cũng có, rất dễ dàng bắt gặp. Họ đang phục vụ và bảo vệ cho tôn giáo của họ, chứ chẳng phải cho các chân lý mà họ đang rao truyền.
Dù gì đi nữa, chúng ta cũng nên trân trọng có một lời cám ơn đối với những người đang làm công việc không công, phê phán các niềm tin để bảo vệ quyền lợi cho chúng ta, những người thuộc giới tiêu thụ. Nếu không có họ thì tôn giáo đầu tiên của nhân loại đã là tôn giáo duy nhất và cuối cùng. Và như vậy thì loài người đã không có sự tiến bộ, nhân loại vẫn đang sống trong sự ngu dốt của các tổ tiên ở thời man khai. Và chính chúng ta cùng còn cháu của chúng ta sẽ là những kẻ chịu nhiều thiệt thòi hơn cả./.
Trần Tiên Long
Subscribe to:
Posts (Atom)

