Tôi Là Người Bán Hàng Bạn ơi, Gọi tôi là gã bán hàng. Trong nền kinh tế thị trường cạnh tranh. Hàng về phải bán cho nhanh. Bán mau, bán đắt mới thành đại gia. Nhưng tôi ăn nói thật thà. Thuận mua vừa bán ấy là phương châm. Khách hàng dù có cằn nhằn. Tôi vẫn vui vẻ, trăm phần dễ thương. Chữ Tín nào dám coi thường. Hàng sao nói vậy không lường gạt ai. On Sale (1) cho khách thêm vui. Lần sau lại ghé nói lời cảm ơn. Chẳng phiền khi khách rì-thơn. (2) Trả ngay tiền lại chẳng buồn lòng ai. Nhưng tôi không phải, bạn ơi. Người buôn, kẻ bán kiếm lời mưu sinh. Hàng tôi, hàng lạ hàng lùng. Bạn không tìm thấy khắp cùng thế gian. Hoa tôi không phải hoa lan. Hoa vui đám cưới, hoa buồn đám ma. Hoa tôi hoa Mạnh Thù Sa. Hoa Vô Ưu với Mạn Đà trang nghiêm. Thấy hoa như thấy mẹ hiền. Thấy ngay thất tổ, cửu huyền vãng sinh. Tôi không bán nhạc xập xình. Nhạc than, nhạc khóc, nhạc tình kêu la. Nhạc tôi dâng tiếng thái hòa. Lưới Trời Đế Thích hòa ca nhạc Trời. Trăm tiếng vi diệu bạn ơi. Nghe rồi tỉnh giấc mơ đời đảo điên. Tôi còn rao bán cả chim. Nhưng chim quý lạ, khó tìm thế gian. Tiếng chim niệm Phật hòa vang. Bạch Hạc, Khổng Tước, Ca-lăng-tần-già. Tôi còn rao bán cả nhà. Nhưng là Tịnh Xá ở mà yên vui. Nhà không phiền não bạn ơi. Nếu muốn thanh tịnh thì mời tới xem. Chuông tôi gõ tiếng êm đềm. Tiếng chuông tỉnh thức lắng yên lòng người. Tôi còn bán nước bạn ơi. Nhưng không nước ngọt nặng mùi Coca. Nước tôi là nước Cam Lồ. Vượt qua sinh tử tới bờ an nhiên. Nhang tôi ai ngửi mùi hương. Bỏ ngay tất cả giận hờn sân si. Mõ tôi gõ tiếng từ bi. Khoan thai, dìu dặt hướng về nẻo thương. Tôi còn bán cả ruộng nương. Nhưng là Ruộng Phúc (3) mở đường về sau. Muốn cho con cháu sang giàu. Mua ngay Ruộng Phúc trồng cây cứu đời. Tôi là kẻ bán an vui. Bán đồ thanh tịnh, bán lời bình an. Kính mời quý bạn ghé thăm. Không mua tôi vẫn nặng lòng cám ơn. Đào Văn Bình (California Tháng 2, 2014) (1) On Sale: Hạ giá để chiêu khách (2) Return: Mua rồi không ưng ý, trả lại (3) Phúc điền: |
21 February 2014
Tôi Là Người Bán Hàng
15 February 2014
Cái tội Không Thật
Nguyễn Đạt Thịnh
Sự thật là trị giá lớn nhất trong mọi liên hệ của nhân loại; tương quan giữa hai cá nhân, hay hai quốc gia, nếu không đặt trên căn bản sự thật, thì quả không có khởi điểm để bắt đầu.
Một ông chủ doanh nghiệp loan báo cho nhân viên biết doanh nghiệp thua lỗ, phải đóng cửa; tin ông nói ra dĩ nhiên là một tin không vui, nhưng vẫn chuyên chở sự thật giúp công nhân làm việc với ông biết tình trạng thất nghiệp của mình để tự mưu cầu một lối thoát cho họ.
Nhưng nếu ông nói thêm là một tháng sau, doanh nghiệp sẽ có cơ tái hoạt động nhờ một khoản tài trợ của chính phủ, mà tin này lại không thật thì ông đã lừa dối những người tin tưởng ông. Ông phạm vào tội không thật, cái tội mà phó đề đốc Hoàng cơ Minh đã phạm.
Mười năm, 15 năm trước, hay lâu hơn nữa, tôi viết bài chỉ trích mặt trận kháng chiến phục quốc của ông Minh, chỉ trích một việc làm không thật, một xảo thuật hào nhoáng, vẽ ra để thỏa mãn thèm khát phục quốc của người Việt hải ngoại, hầu gom góp và bỏ túi tiền họ ủng hộ một nỗ lực kháng chiến mà họ mong thành hình.
Tôi không nhớ, mà cũng không muốn nhớ lại trang sử tuy ngắn ngủi, nhưng vô cùng nhục nhã và tai hại trong cuộc đấu tranh chống Cộng của người Việt hải ngoại.
Một số những bài báo đó đăng trên tờ Việt Nam Hải Ngoại của anh Đinh Thạch Bích, một số khác đăng trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong, và sau này trên tờ Sài Gòn Nhỏ, do cô Hoàng Dược Thảo làm chủ bút.
Đa số những "tội" mà tôi lôi ra để chỉ trích ông Phó Đề Đốc Minh là tội "không thật", Mặt Trận Kháng Chiến bịa đặt ra để lừa gạt, quyên tiền của đồng bào hải ngoại.
Một thí dụ: Mặt Trận loan tin tấn công và chiếm đóng quận lỵ Thiện Ngôn nguyên một đêm, mở kho gạo của Việt Cộng phát cho đồng bào trong quận, rồi sáng hôm sau rút trở vào rừng già Tây Ninh.
Tôi đùa bỡn thách ông Minh tìm ra quận Thiện Ngôn trên bản đồ Việt Nam, vì thật tế chỉ có đồn Địa Phương Quân Thiện Ngôn, nằm trên tỉnh lộ 22 (?) từ Tây Ninh ra biên giới Miên. Chiến công chiêm bao chiếm "quận Thiện Ngôn" mua được một tiếng cười chua chát của độc giả.
Một thí dụ khác về những chiến khu, những đơn vị kháng chiến tưởng tượng chỉ được "vẽ" trên giấy, nhưng chiến khu nào, đơn vị nào cũng mang danh số tổng cộng thành 9 nút. Có lẽ từ ngày còn mang lon, đội mão, ông Đề Đốc nhà mình cũng thích "cờ bịch" (tiếng riêng của anh Văn Quang).
Chiến khu "quốc nội" là chỗ dưỡng quân của các đơn vị sau một thời gian tung hoành hoạt động, tấn công địch; có lần, theo tin đặc biệt của Mặt Trận, một đơn vị kháng chiến bị địch đánh tan, một số chiến sĩ HCM (đừng lầm là Hồ Chí Minh) lạc đơn vị.
Trong số này một chiến sĩ có sáng kiến nằm giữa đường để đơn vị di chuyển qua, "khám phá" ra anh; sáng kiến còn "cao siêu" thêm một bậc nữa là, để khỏi mất súng, anh đem khẩu súng dấu sau lưng, nằm đè lên để địch không biết súng anh dấu đâu.
Câu chuyện nhiều tính hài hước được chủ tịch HCM trịnh trọng kể lại trên một sân khấu Quận Cam, trong dịp đồng bào hải ngoại linh đình đón ông từ chiến khi quốc nội trở về. Ông ca ngợi anh chiến sĩ Mặt Trận chấp nhận đau lưng, vì bị súng cấn vào lưng, nhưng cương quyết bảo vệ vũ khí, không đổi thế nằm.
Tôi viết bài, hỏi đùa ông là trong giả thuyết một đơn vị địch di chuyển đến gần, thì anh chiến sĩ Khiến Chán của ông có đổi thế nằm không, hay sẽ tác xạ giết địch trong thế bắn nằm ngửa?
Thí dụ thứ ba: nhà văn Hải Bằng điện thoại hỏi tôi, "anh coi hình 'vá cờ' chưa? Bà xã em ngồi làm mẫu cho anh Nguyễn Ngọc Hạnh chụp đó." Tôi chưng hửng vì Mặt Trận đang bán hình chị Hải Bằng với lời giải thích chị là góa phụ của một chiến sĩ bị địch bắn tử thương trong nỗ lực cuối cùng, trèo lên cột cờ để đem quốc kỳ xuống, ấp ủ dấu kín trước phút mất nước."
Cũng như những câu chuyện bịa đặt khác, tôi vừa kể ở đoạn trên, ban lãnh đạo tối cao của Mặt Trận tỏ ra thiếu tưởng tượng; trong những bài viết chỉ trích những lường gạt đó, tôi nêu lên đặc tính thiếu tưởng tượng của họ.
Tôi hỏi họ, "nếu họ phát gạo lấy từ kho "quận" Thiện Ngôn cho cư dân trong quận và bị một cư dân từ chối không muốn khiêng bao gạo về nhà, vì anh không muốn, ngày hôm sau, khi Việt Cộng trở lại 'quận', bắt anh khiêng bao gạo trả trở về kho của chúng, thì Mặt Trận sẽ trả lời như thế nào với anh nông dân này."
Trường hợp anh chiến sĩ đương cự với địch trong thế bắn nằm ... ngửa, tôi hỏi đề đốc Minh, bề nào câu chuyện cũng chỉ là giả tưởng, sao đề đốc không bảo anh chiến sĩ Kháng Chiến, dấu khẩu súng vào bìa rừng, rồi tay không, anh ra giữa đường nằm -nằm ngửa, nằm xấp, hay nằm nghiêng cũng được- chờ được đơn vị dắt trở về chiến khu.
Tôi kể lại những chuyện này để xin anh Ngô Kỷ, và cô Hoàng Dược Thảo nhẹ tay với nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, vì phiên tòa dư luận không thể không xét đến "nghi vấn" bà Thanh Thủy bị Việt Tân lừa. Là tổ chức thối thân của Mặt Trận, Việt Tân bây giờ phải có nhiều thủ đoạn lừa gạt tinh vi hơn Mặt Trận ngày xưa nhiều lắm.
Nếu ngày xưa, vài trăm ngàn đồng bào hải ngoại đã bị những câu chuyện nỡm "thế bắn nằm ngửa" và "kho gạo quận Thiện Ngôn" lừa bạc triệu để tài trợ một hệ thống hàng phở, thì trường hợp bà Thanh Thủy bị lừa càng khả tín hơn: ở trong nước, tin tức bị bưng bít, bà không thể nào biết nghi vấn Việt Tân là cánh tay nối dài của Vẹm.
Dù bà Thanh Thủy có lầm lẫn vì "theo" Việt Tân, thì sự lầm lẫn của bà cũng vẫn nhẹ hơn sự lầm lẫn của hàng triệu người Việt hải ngoại, cho đến giờ này vẫn chấp nhận sự hiện diện của Việt Tân, tổ chức thối thân Mặt Trận Hoàng Cơ Minh.
Chán ghét Việt Tân đến mức không thèm ngó ngàng gì đến nó, để mặc nó nói dối, lừa gạt vô tội vạ, chính chúng ta đã đồng lõa với tội "không thật".
Việt Tân là một sản phẩm quốc ngoại, như một số sản phẩm nằm vùng khác, Việt Cộng đã gài được vào sinh hoạt của chúng ta. Dung dưỡng nó, chúng ta có lỗi nhiều hơn bà Thanh Thủy, một nạn nhân của nó./.
14 February 2014
Valentine cho Liệt Nữ Hoàng Thị Hồng Chiêm
Đặng Huy Văn: Nhìn các cháu thanh niên hôm nay đang nô nức mua những bông hoa Valentine để tặng người yêu nhân ngày Tình Nhân 14/2 mà lòng tôi se lại. Cách đây tròn 35 năm, có lẽ cũng ngày này, đôi bạn trẻ Hoàng Thị Hồng Chiêm và Bùi Anh Lượng cũng đang tặng hoa cho nhau trong tình yêu thương cháy bỏng của tuổi trẻ. Vậy mà chỉ 3 ngày sau, ngày 17/2/1979, cặp tình nhân yêu nước yêu người đó đã bị quân bành trướng Bắc Kinh giết hại trong một trận chiến không cân sức trên đỉnh Pò Hèn nơi Biên Giới Móng Cái.
Cách đây 4 năm, do sức ép của giặc Tàu, bè lũ Chiêu Thống Việt gian còn xoá tên Hoàng Thị Hồng Chiêm khỏi ngôi trường THCS tại quê hương xã Bình Ngọc và còn cố xoá mờ cả tên chị được khắc trên bệ tượng đài Hoàng Thị Hồng Chiêm dựng tại sân trường THCS xã Bình Ngọc mang tên chị từ năm 1984!
Nhân ngày Valentine và nhân dịp kỷ niệm 35 năm ngày hi sinh anh dũng của đôi tình nhân Hoàng Thị Hồng Chiêm và Bùi Anh Lượng, 17/2/1979, tôi xin có vài dòng văn vần bằng nước mắt kính dâng lên hương hồn cặp uyên ương yêu nước ấy. Chúc tình yêu và lòng yêu nước nồng nàn của họ mãi mãi trở thành bất tử!
| Valentine cho Liệt Nữ Hoàng Thị Hồng Chiêm (Kính dâng hương hồn đôi tình nhân Hoàng Thị Hồng Chiêm và Bùi Anh Lượng nhân ngày Valentine và 35 năm ngày hi sinh của họ) Ai đã xoá tên Hoàng Thị Hồng Chiêm(1) khỏi trường xưa yêu dấu? Nơi các em thơ 35 năm nay hát vang bài "Bài ca trên đỉnh Pò Hèn"(2) thắm máu Để giữ vững biên cương thân yêu cho Tổ Quốc bình yên! Ai đã cố xoá tên Hoàng Thị Hồng Chiêm? Khi mọi người đều đã quen dáng đứng Việt Nam của chị! Sáng 17 tháng 2 trên đỉnh Pò Hèn nhằm thẳng vào lũ giặc Tàu thổ phỉ! Chỉ với khẩu CKC(3) và những quả lựu pháo trút hờn căm! Khi hàng chục vạn tên giặc Tàu đồng chí của Chiêu Thống mò sang Giết người dã man tàn phá bản làng cướp của! lúc cô mậu dịch viên Hoàng Thị Hồng Chiêm đang ngủ Đã vùng dậy với lựu đạn và khẩu CKC cảnh giới để các anh mở đường máu bò lên! Khi giặc Tàu Tăng tiếp viện quân thêm Quyết chiếm lấy Đồn Pò Hèn bằng được Chị lại tiếp đạn bắn yểm trợ cho anh em trước sự ngạc nhiên của người yêu(4) và kẻ thù xâm lược Ôi! Không thể nào tin cô mậu dịch viên đẹp xinh đã làm cho quân giặc phải kinh hoàng! vẫn bám trụ kiên gan! Dù bị mất máu quá nhiều vẫn tiếp tục hạ gục thêm quân giặc Cùng Bùi Anh Lượng người yêu thề hi sinh quyết không lùi nửa bước! Ôi! Hoàng Thị Hồng Chiêm lìa đời đã ngời sáng tấm gương soi! Cho con cháu nghìn sau cho dân tộc, giống nòi! Nhân dân đã lấy tên Hoàng Thị Hồng Chiêm đặt tên cho trường học! Trường THCS của các em trên quê hương Bình Ngọc Nhưng bè lũ Chiêu Thống thời nay sợ phật ý thiên triều Đã bắt đổi lại tên trường, xoá tên người liệt nữ mến yêu! Khỏi bức tượng đài từ năm 1984 đến nay mang dáng hình của chị! được xưng vương hỡi lũ xuất thân vượn khỉ? Ai đã giữ biển cả, đất rừng để các người mang đổi lấy đô la? Đem về nuôi vợ nhỏ, con to mở trang trại, xây nhà… Hỡi bọn "đầy tớ của nhân dân" những đứa con hoang ít học! Nếu các người khôn hồn thì hãy trả lại tên Hoàng Thị Hồng Chiêm cho mái trường Bình Ngọc! Mau khắc lại tên Hoàng Thị Hồng Chiêm dưới bệ đá của tượng đài! Đừng để con cháu đời sau khinh bỉ các người là một lũ quái thai! Hèn với giặc ác với dân hỡi bồ đoàn Lê Chiêu Thống! trên trời cao lồng lộng! Nhân dân sẽ đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại với tổ tông! Nhưng nếu các người đã cam tâm theo cộng sản Tàu mà bán rẻ núi sông! Thì xin mời các người xéo ngay sang đất Trung Hoa mà ở! Để cho dân tộc Việt Nam được tự do hít thở Được làm người có cả Dân Chủ, Nhân Quyền có Độc Lập, Hoà Bình trên dất mẹ bình yên! Ngày 14 tháng 2 lại về Hoàng Thị Hồng Chiêm trên đỉnh Pò Hèn đang ngóng đợi người thương! Để đón đoá hồng Valentine từ tay chàng trai Bùi Anh Lượng Máu của các anh chị ngày 17/2 đổ xuống tràn ngập tuổi yêu đương! nơi Hải Đảo, Biên Cương… Hà Nội, Valentine 2014 Ts. Đặng Huy Văn CHÚ THÍCH & TÀI LIỆU THAM KHẢO: (1) Hoàng Thị Hồng Chiêm, .hy sinh 17-2-1979 để bảo vệ biên cương (2). Bài ca trên đỉnh Pò Hèn || Bài ca đi cùng năm tháng (3). Hoàng Thị Chiêm nhân vật trong bài ca trên đỉnh Pò Hèn tháng 2/1979 |
11 February 2014
NGHĨA TRANG LIỆT SĨ NƠI BIÊN GIỚI
Đặng Huy Văn: Chỉ còn đúng một tuần lễ nữa là tới dịp kỷ niệm tròn 36 năm ngày bọn bành trướng Bắc Kinh dùng hơn 50 vạn quân tràn sang xâm lược 6 tỉnh Biên Giới phía Bắc của nước ta gồm Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lao Cai, Lai Châu. Khoảng 5 giờ sáng ngày 17/2/1979, hàng chục vạn quân Trung Quốc đã bất ngờ tràn qua Biên Giới giết chết hơn 10 ngàn dân thường trong đó chủ yếu là ông bà già, phụ nữ và trẻ con. Đặc biêt, vì giặc Tàu tấn công đột ngột vào lúc sáng sớm nên nhiều đơn vị biên phòng và tự vệ của ta đang ngủ đã bị giặc Tàu sát hại một cách dã man. Nhiều người nay vẫn chưa tìm thấy xác do bị thất lạc, hoặc do đường biên giới bị giặc Tàu lấn vào đất ta nên nhiều xác còn kẹt lại trên phần đất đang bị Trung Quốc chiếm đóng.
Sau năm 1979, các tỉnh biên giới đã xây các Nghĩa Trang Liệt Sĩ cho bộ đội ta hi sinh trong cuộc Chiến Tranh Biên Giới Việt Trung để qui tập gần 10 ngàn liệt sĩ. Nhưng thật kỳ lạ là từ sau Hội Nghị Thành Đô 1990(1), đảng ta đã cấm không cho nhân dân vào thắp hương và viếng mộ các liệt sĩ, kể cả vào ngày thương binh liệt sĩ 27/7 và ngày 17/2 hàng năm vì sợ mất lòng "các đồng chí" lãnh đạo đảng cộng sản Trung Quốc "anh em". Ngay tại đài tưởng niệm Liệt Sĩ Ba Đình Hà Nội, ngày 17/2/2013 năm ngoái, các cảnh vệ cũng đã nhận được mật lệnh ngăn không cho đồng bào ta mang vòng hoa vào thắp hương kính viếng các hương hồn Liệt Sĩ chống Tàu tại đó.
Trong khi các Nghĩa Trang Liệt Sĩ nơi Biên Giới phía Bắc giờ đây đã hoang tàn không được tu bổ đang ngày càng xuống cấp nghiêm trọng thì đồng chí Chiêu Thống họ Nguyễn vừa giao cho PTT Hoàng Trung Hải 25 tỷ đồng để xây dựng lại một nghĩa trang lính Tàu tại thị xã Mường Lay có 52 mồ giặc. Thật đau thương và oan khuất cho 10 ngàn Liệt Sĩ Việt Nam đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh bảo vệ Biên Giới Phía Bắc của Tổ Quốc trước giặc cộng sản Trung Quốc xâm lược!
NGHĨA TRANG LIỆT SĨ NƠI BIÊN GIỚI Nghĩa Trang Liệt Sĩ nơi Biên Giới Xuân về buồn lắm các anh ơi! Bên mộ chỉ nhành hoa sim tím Lưu luyến đời trai trẻ một thời! Nằm giữa cõi thiêng nơi vắng vẻ Còn chăng xác lạc ở ven đồi? Heo hút mồ hoang chờ tiếng mẹ Ôm nắm đất cằn khóc "con ơi!" Các anh nằm lại từ năm đó(2) Ba sáu mùa xuân đã qua rồi Hỏi cấp tỉnh huyện nào dòm ngó Ai người hương khói cắm hoa tươi? Từ ngài Chiêu Thống mang họ Đỗ Sợ hãi thiên triều sang xiết nợ Không còn tiền cắc để mua xôi! Đến đời Chiêu Thống thời Lê khả Biển đảo đất liền ký nhượng không Đảng trên Tổ Quốc - đảng là ông! Đến đời Chiêu Thống Nông mới lạ Đón giặc Tàu sang bán đất rừng Bô xít Tây Nguyên Nông nhượng cả Để Tàu ban tước sắc phong vương! Đến Chiêu Thống Nguyễn nay kiên quyết Cấm dân Biên Giới viếng nghĩa trang Bởi các anh xua "tình đồng chí" Cho nên năm ngoái người viếng mộ Đã bị Nguyễn sai cả công an Không cho đồng bào lên biên giới Nơi sau 79 dựng Nghĩa Trang Mà nay lại cấp hàng chục tỷ Xây lại nghĩa trang của lính Tàu(4) Xưa sang "giúp đảng" rồi bỏ xác(5) Bởi nể "cha già" quý thân Mao! Quạ tha, chó gặm cả đầu lâu Ai bảo bắn Tàu năm 79 Làm buồn lòng "bác", đảng mình đau… Đứng trước Nghĩa Trang tôi bật khóc Mà tim ứa máu lòng quặn thắt! Bởi ai đời mẹ trắng khăn tang? Hà Nội, 10/2/2014 Ts. Đặng Huy Văn (1). ĐỌC LẠI HỒ SƠ BÁN NƯỚC: HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ 1990 (2). Chiến tranh biên giới Việt-Trung, 1979 – Wikipedia tiếng Việt (5). Trong thập niên 1960, "bác" Hồ đã mời 32 vạn bộ đội Trung Quốc sang đóng quân trên Miền Bắc Việt Nam để giúp ta đánh Mỹ dưới danh nghĩa "sang giúp làm đường". |
07 February 2014
Tổng quan diễn trình âm mưu xoá sổ, biến GHPGVNTN ...
Tổng quan diễn trình âm mưu xoá sổ, biến GHPGVNTN thành … xanh vỏ đỏ lòng trong thập niên 2003-2013
Kính thưa quý vị quan tâm,
Có người hỏi rồi đây GHPGVNTN sẽ đi về đâu với hàng loạt chư tăng trong và ngoài nước …thi nhau từ nhiệm, con số còn lại không bao nhiêu, làm sao điều hành công việc của Giáo Hội cho …trôi chảy??? Nên quy trách nhiệm này cho ai???
Về Nguồn với chủ trương hoà hợp hoà giải thì không phải mới đây mà từ lâu đã quy trách cho Giáo Chỉ Số 2, Giáo Chỉ Số 9, bây giờ thêm Giáo Chỉ Số 10, còn phe phái Lê Kim Cương, những người bị LKC mua chuộc, điều khiển như anh em nhà họ Viên, sư huynh HT Viên Định trong nước, sư đệ HT Viên Lý ngoài nước, những tên côn đồ đặc công trá hình Bảo & Phạm thì tất nhiên đổ thừa cho Giáo Chỉ Số 10, vì Giáo Chỉ Số 10 đã bứng tận gốc dây mơ rễ má giấc mộng Tăng Thống của Lê Kim Cương, làm cho âm mưu biến Giáo Hội thành ..xanh vỏ đỏ lòng bị bẻ gẫy, riêng các bậc chư tôn giáo phẩm cũng như hàng ngũ cư sĩ Phật tử trước sau vẫn trung kiên với Đức Đệ Ngũ Tăng Thống, dù có đau lòng khi thấy Giáo Hội bị phân hoá nhưng vẫn vững lòng tin tưởng vào sự lãnh đạo và quyết định sáng suốt của Ngài, vẫn tin tưởng Giáo Hội dù có lúc khó khăn nhưng rồi cũng sẽ vượt qua và tồn tại mãi mãi.
Vã lại, việc Giáo Hội bị phân hoá đâu phải là chuyện hiếm hoi, lạ lùng. Đó là một tiến trình tất nhiên sẽ phải xảy ra, chỉ là sớm hay muộn mà thôi, Giáo Hội mà nằm im một chỗ mới là lạ. Vì sao thế ??? Bởi vì, như chúng ta đã biết, tiềm lực của tôn giáo, nhất là Phật giáo với con số tín đồ 80% dân số là một thực thể mà cộng sản e sợ, nhất là đối với GHPGVNTN, một giáo hội truyền thừa dân lập, không chịu khép mình dưới sự chỉ đạo của ban tuyên giáo cộng sản, cho nên chúng phải phân hoá cho bằng được với trăm muôn ngàn mưu kế, thủ đoạn.
Trong nước, cộng sản đã công khai thành lập một Giáo Hội Quốc Doanh để làm tay sai đánh lừa quốc tế, làm công cụ đánh bóng cho đảng, thì dĩ nhiên những mưu sâu kế độc nhằm phân hoá Phật giáo được thực hiện một cách âm thầm cũng không thể không có. GHPGVNTN ở trong nước dưới sự kềm kẹp của chúng, trừ những công tác xã hội nhỏ giọt nhưng cũng bị cấm đoán, đàn áp, dù không hoạt động được gì nhiều, nhưng làm sao mà chúng bỏ qua việc âm thầm cài cắm người vào GH nằm im chờ thời, một Giáo Chỉ Số 2 loại bỏ sư Tuệ Sỹ đã bẻ gẫy âm mưu này khoảng năm 2005 khiến chúng đủ cay cú. Thất bại, chúng rút tỉa kinh nghiệm, tiếp tục âm mưu bằng một sách lược khác!!!
Nước ngoài, những năm đầu khi làn sóng tị nạn lên cao, một số các bậc chư tôn giáo phẩm lãnh đạo chạy thoát ra được quy tụ lại thành hình một GHPGVNTN Hải Ngoại, VPII được thiết lập để phòng khi Giáo Hội Mẹ, VPI trong nước bị trù dập, không thể quy tụ nhân sự, không thể hoạt động thì VPII vẫn có thể tiếp tục giữ gìn pháp lý của Giáo Hội, thay mặt Giáo Hội trong nước tiếp tục công việc hoằng pháp lợi sanh, hướng dẫn đồ chúng trong công cuộc đấu tranh giải trừ quốc nạn, pháp nạn. Cộng sản dĩ nhiên cũng biết điều này, nên nói rằng chúng sẽ để yên cho GHPGVNTNHN lớn mạnh, hoạt động suông sẻ thì là nói chuyện không tưởng, thế nên, bàn tay lông lá của chúng được …nối dài qua một số chư tôn giáo phẩm …nhẹ dạ, yếu lòng có, phạm trai phá giới có, tham lam lợi dưỡng có v.v… ý đồ muốn hoà hợp hoà giải nhằm…nhuộm đỏ GH Hải ngoại dần dần, nhưng âm mưu bị Giáo Chỉ Số 9 bẻ gãy, không xong họ bèn…chính thức lập ra một Giáo Hội Thống Nhất Tiếm Danh nhưng lâu dần Phật tử cũng chẳng ai nhớ đến danh xưng tiếm danh đó mà chỉ quen gọi là Giáo Hội …Về Nguồn.
Thế là Giáo Hội Hải Ngoại bị phân hoá nhưng vẫn còn tiềm lực đáng kể, mà cộng sản xảo quyệt đâu phải chỉ dùng mỗi một thủ đoạn, một kế sách thôi đâu, trong khi thực hiện âm mưu này thì chúng đã âm thầm lên kế hoạch khác, công khai không được thì lẫn vào bóng tối, chớp được cơ hội một lãnh đạo cao cấp của GH bị rơi vào vòng lợi dưỡng, phạm trai phá giới, chúng bèn tìm cách thân cận với vị này, len lỏi trèo cao lặn sâu, nằm im chờ thời phải kể là hàng chục năm, tìm cách lấy lòng tin của quý Ngài rồi to nhỏ, rỉ tai, tìm cách ngăn chặn sự phát triển nhân sự, phát triển hoạt động của GH Hải Ngoại một cách tinh vi khó ai nhận biết, một khi có ai lên tiếng thì bị chụp ngay cái mũ là đánh phá Giáo Hội.
Thất bại lần nữa bởi Giáo Chỉ Số 9 năm 2007, nhưng phải tiếp tục mưu đồ xóa sổ GHPGVNTN, năm nay 2013, kế sách trèo cao lặn sâu nằm trong bóng tối bấy lâu được đem ra sử dụng, người ta thấy có sự xuất hiện những bài viết của những tác giả trước kia từng bênh vực cho GHPGVNTN, từng chửi rủa hàng ngũ chư tôn giáo phẩm theo Về Nguồn, bây giờ quay ra chửi rủa, đánh phá PTTPGQT, đánh phá chư tôn đức giáo phẩm tiếng tăm lãnh đạo GHPGVNTN cả trong lẫn ngoài nước, nhất là PTTPGQT, bọn chúng biết rõ, nếu PTTPGQT không còn hoạt động nữa thì tiếng nói của GHPGVNTN nói chung và Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ nói riêng, đối với các cơ quan nhân quyền quốc tế, coi như sẽ hoàn toàn mất tăm mất tích, thế là nhà cầm quyền cộng sản VN sẽ tha hồ trù giập, đàn áp mà không bị ai cản trở, thế nên từ cả năm nay, ngày ngày chúng ra rả đòi GS Võ Văn Ái từ chức, chúng chửi rủa, bêu rếu tất cả các bậc chư tôn tiếng tăm lãnh đạo Giáo Hội chỉ chừa mỗi một ông hoà thượng phạm trai phá giới phải vác cà sa ra trước vành móng ngựa vài lần cho ba toà quan lớn Hoa Kỳ phán xét tội ấu dâm, tội vu khống.
Trường hợp này nếu đối với một chính khách, một viên chức lãnh đạo đất nước thế gian Hoa Kỳ, dù thực sự có tội hay không thì họ đã tự cảm thấy xấu hỗ, đã đệ đơn từ chức mà lui vào bóng tối, thế mà ông hoà thượng này, là một Trưởng tử Như Lai, lại không biết tàm quý, đã không biết xấu hỗ, chẳng những không từ chức mà còn cố bám víu vào ngôi vị, lại còn nuôi mộng làm Tăng Thống!!!- một lãnh đạo cao cấp trong GH mà chúng luôn miệng vơ vào "Thầy của tôi, Giáo Hội của tôi" để mạt sát chửi rủa những ai dám lên tiếng về việc phạm trai, phá giới của "thầy", mà thật ra chính con bài đắc giá của chúng, vì một khi ông hoà thượng này lên làm Tăng Thống thì chúng sẽ tha hồ khuynh loát Giáo Hội, biến Giáo Hội thành …xanh vỏ đỏ lòng, còn ông "Tăng Thống" bù nhìn kia sẽ đạt được "hư danh Tăng Thống" thoả mãn tham vọng cá nhân mù quáng.
Lúc đó ai dám phản đối thì chắc chắn sẽ bị chụp lên cái mũ "đánh phá Giáo Hội". Và GH mặc dù vẫn mang danh xưng GHPGVNTN nhưng thực chất không còn là một giáo hội truyền thừa dân lập, dần dà cũng giống như Giáo Hội Quốc Doanh, là "Giáo Hội Dưa Hấu", là công cụ làm thêm một vòng hào quang giả tạo cho cộng sản trong màn kịch đánh lừa quốc tế.
Nhưng dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống, Giáo Chỉ Số 10 một lần nữa kịp thời bẻ gãy âm mưu này, mọi việc xảy ra không ngoài dự đoán của Ngài, một số các bậc chư tôn vì không hiểu rõ tình hình, hoặc bị áp lực, bị mua chuộc từ đồng tiền lợi dụng danh nghĩa Giáo Hội, danh nghĩa chống cộng của ông hoà thượng, bị lôi cuốn vào phe phái đi lệch hướng, tạo ra tình trạng phân hoá Giáo Hội một cách trầm trọng hơn, mà đó cũng là điều tất nhiên, vì trên chặng đua nước rút của con đường giải trừ quốc nạn pháp nạn, những tay đua thiếu ý chí, thiếu sức khoẻ bị rơi rớt lần hồi chắc chắn phải có mà thôi, và bây giờ kế hoạch biến giáo hội thành xanh vỏ đỏ lòng lại thất bại, một "Tăng Đoàn Phật Giáo Thống Nhất" vừa mới được hình thành, phải chăng lại là một kế hoạch khác đang được triển khai, một Giáo Hội Về Nguồn II trong nước chăng???
Chế độ cộng sản chắc chắn rồi sẽ cáo chung, đó là điều tất yếu của quy luật xã hội, lúc đó, Phật giáo nói chung, GHPGVNTN nói riêng, mới mong phục hồi được tiềm lực vốn có của mình mà thôi, và thử hỏi, một khi cộng sản sụp đổ, dưới thể chế tự do dân chủ, những tổ chức tay sai đi theo chế độ cộng sản còn có thể tồn tại hay sao? Những nhân vật lãnh đạo Giáo Hội Quốc Doanh hay những giáo hội …xanh vỏ đỏ lòng, Về Nguồn I, Về Nguồn II… còn đất đứng hay sao???
Chư tôn giáo phẩm lãnh đạo GHPGVNTN dưới sự lãnh đạo của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống, cho dù còn lại một số ít nào đó, cũng ví như con số những nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền hiện nay, dù là ít ỏi so với 4 triệu đảng viên cộng sản, nhưng vẫn có chính nghĩa, như những viên kim cương, luôn luôn là con số ít ỏi, hiếm hoi so với sỏi đá, được đồng bào, dân tộc Việt Nam trân quý, một ngày nào đó, khi quê hương đất nước thay da đổi thịt, ánh sáng bình minh của tự do dân chủ bắt đầu phá tan bóng đêm âm u thì chính nghĩa của dân tộc Việt Nam nói chung, GHPGVNTN nói riêng sẽ lại rạng ngời. Những ai còn chưa thấy được viễn ảnh này xin hãy sớm tỉnh ngộ.
Mong lắm thay!!!
Trần Việt Nữ
Subscribe to:
Posts (Atom)