10 September 2012

THẢM HỌA TỪ A TỚI Z



  Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 07.9.2012


THẢM HỌA TỪ A TỚI Z
                                                                      
Tin đáng chú ý nhất trong tuần này ở VN là vụ ông Dương Chí Dũng - nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam, nguyên Chủ tịch Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) -  bị bắt khi đang lẩn trốn ở một nước ASEAN và bị đưa về Việt Nam (*). Trong khi đó, căn biệt thự của ông Dương Chí Dũng (ở số 2 ngõ 26 đường Nguyên Hồng, phường Thành Công (quận Đống Đa, Hà Nội) vẫn đóng kín, im lìm trong sáng ngày 5-9.

Chắc chắn bạn đọc đã biết những thông tin ban đầu, cho đến khi tôi viết bài này, vẫn chưa có tin ông Dương Chí Dũng bị bắt ở nước nào.

Dư luận của người dân
Ở đây tôi chỉ nói đến dư luận sôi nổi của người dân. Người ta tha hồ đồn đoán ông ta bị bắt ở Camphuchia, Lào, Thái Lan. Interpol bắt hay CA VN sang tận nơi tóm cổ tội phạm bỏ trốn? Bởi vào cuối tháng 6, ngay sau khi phát lệnh truy nã đặc biệt nghi can này, lệnh truy nã quốc tế với ông Dũng được Ban Tổng thư ký Interpol đồng ý. Đối với người dân VN, nó là một lời cảnh báo cho những tên tham quan ô lại, dù có trốn đến đâu, khi có sự tiếp tay của interpol cũng sẽ bị tóm. Ngoại trừ khi không có sự quyết tâm của các cơ quan quyền lực thì tội phạm vẫn có thể trót lọt sống ở một nơi nào đó trên hành tinh rộng lớn này, đôi khi trốn ngay tại trong nước dưới cái vỏ bọc khác và được bao che, chẳng thiếu gì những trường hợp như vậy.
Biệt thự của Dương Chí Dũng vẫn đóng cửa im lìm.

Một cách khách quan, nhìn nhận vấn đề, người dân rất ngạc nhiên và mang lại cho mọi người một chút niềm tin. Bởi trước đó chừng hơn 1 tuần, ông Nguyễn Tấn Dũng - Thủ Tướng CP đã đưa ra một lời tuyên bố rất mạnh "bắt bằng được Dương Chí Dũng". Thật ra điều này khiến nhiều người… cười thầm, có ông còn nói "nó sang đến Canada đánh điện về rồi, làm sao mà bắt". Đó là những ông biết rất ít nhưng nói rất nhiều, ra cái điều "cái gì cũng biết". Rồi người dân lại như muốn quên đi như họ vẫn thường quên những "chuyện tào lao" với những lời hứa thường… bị nghe các ông có chức có quyền trả lời trước công luận: "khi nào bắt được sẽ xử lý". Vì thế vụ bắt Dương Chí Dũng như một "cú chơi ngoạn mục" đã thành sự thật.

Tuy nhiên những thông rất ít ỏi làm người dân tò mò thêm. Có lẽ đây cũng là một cách "nuôi dưỡng thông tin" cho thêm phần hấp dẫn và cũng có thể là còn nhiều tình tiết có liên quan còn đang được xác minh hoặc cần bàn thảo xem nên đưa ra như thế nào, vào lúc nào thì có lợi cho "đường lối chính sách". Đó là lối thông tin quen thuộc ở VN. Dân vẫn sẵn sàng chờ đợi.

Chờ đợi gì?
Trước hết và quan trọng hơn hết là có ai đó đã làm lọt thông tin cho Dương Chí "chuồn" trước khi bị đưa vào nhà giam hay không? Bộ Công an khẳng định: "Chưa có tài liệu phản ánh việc lộ lọt thông tin hay việc ông Dũng mất nhiều tiền để được "phím" trước". Tức là "chưa có" chứ không phải không có. Nếu có thì người đó là ai?

Thứ hai, những kẻ nào đồng lõa với can phạm. Bộ Công an lại có thông tin đang xác minh những người tiếp tay, che giấu cho ông Dũng trong thời gian bỏ trốn. Cơ quan này kêu gọi những cá nhân, tổ chức có hành vi che dấu, tiếp tay cho Dương Chí Dũng bỏ trốn nếu ra tự thú sẽ được hưởng khoan hồng.

Chắc khó mà có anh nào có đủ can đảm nhảy ra "lạy ông con ở bụi này". Mấy thằng chỉ biết "ăn" ở VN đều là những thằng hèn. Đừng trông đợi tụi nó "hồi chánh". Còn ông Dũng có chịu khai ra ai đã giúp mình không? Điều này cũng có thể xảy ra khi bị điều tra, mấy tên nhát gan phun ra tất. Nhưng người dân trông chờ nhiếu nhất vào công việc điều tra của cơ quan an ninh. Các cơ quan này đều hứa "không có vùng cấm nào" trong việc phanh phui ra những người có dính líu tới việc giúp đỡ cho Dương Chí Dũng. Nói rõ hơn là dù cho người đó là ai, bất kể ở cấp nào, chức nào cũng sẽ bị phơi ra trước ánh sáng và bị trừng phạt. Có thật như thế không? Chúng ta cần phải có thời gian mới trả lời được câu hỏi này.

Thứ ba là sự thất thoát hàng tỉ mỹ kim của phe cánh ông Dũng ở Tổng công ty Hàng hải (Vinalines) liệu có thể thu hồi được bao nhiêu hay mất trắng?

Thứ tư là bản án dành cho ông Dương Chí Dũng sẽ như thế nào? Tử hình hay chung thân? Đã đến lúc người dân VN cần được thấy sự cương quyết, nghiêm minh của pháp luật để may ra làm chùn tay những quan lại tham nhũng từ trên xuống dưới. Như nhiều nước khác trên thế giới, tử hình và tịch thu toàn bộ tài sản một hai quan to chức lớn, bỏ tù không có ngày ra những thằng đàn em ăn ké, chỉ đường cho hươu chạy là một biện pháp rất cần thiết trong tình hình tham nhũng nhiều hơn ruồi ở VN.

Đó là một thảm họa cho người dân Việt, chẳng cần nói, ai cũng biết. Phần sau, tôi tiếp tục bàn đến những thảm họa khác ngoài xã hội.

Năm chiến sĩ trên chuyến xe tăng
Bất ngờ tôi xem được một bức tranh biếm họa rất hay trên một trang báo, mời bạn đọc xem bức họa có tiêu đề là "năm anh em trên một chuyến xe tăng". Thoạt xem thấy vui. Xem kỹ mới thấy "đau". Thuốc (thuốc tây) cho người bệnh, nước, gas, điện, xăng là 5 mặt hàng thiết yếu của người dân. Cả "5 chiến sĩ" này cùng ngồi trên chiếc xe… tăng. Ai cũng hiểu đó là "tăng giá". Cái vẻ bỡn cợt toác miệng cười của 5 "chiến sĩ" làm người ta xót xa. Và một bạn đọc bèn đưa ra câu hỏi tinh quái "xe tăng đi bắn ai?". Câu hỏi ai cũng có thể trả lời được và cứ tưởng như mình đang bị bắn vậy.

Biếm họa "năm anh em trên chuyến xe tăng"

Tôi xin mượn bức biếm họa này để trả lời lời hứa tôi đã nêu trong tuần trước khi thăm ông Giáo già ở Gò Vấp: "Các cây xăng lại tiếp tục găm hàng chờ tăng giá móc túi dân".

Nhưng chuyện đó gây ảnh hưởng như thế nào với xã hội, xin bàn vào một kỳ sau. Bức biếm họa đã quá đủ để trả lời.

Đó mới chỉ là tiếng rên xiết sau đợt tăng giá xăng vừa qua. Sau đó các ông xăng dầu lại đồng loạt ca bài "lỗ nặng" để xin tăng giá lần nữa trong vòng chưa đầy một tháng.

Thực tế, cho đến hôm nay, các doanh nghiệp kinh doanh xăng chưa tăng giá bởi sức ép quá mạnh của công chúng. Người ta bắt đấu tố cáo những gian lận của các doanh nghiệp này và đứng đầu là ông độc quyền Petrolimex. Thị trường xăng dầu hiện nay chưa có cạnh tranh vì Petrolimex chiếm hơn 50% thị phần, cộng với PV Oil và Saigon Petro (3 đơn vị này chiếm hơn 80% thị phần).

Chiều 5-9, Tổng cục Hải quan đã họp báo công bố danh tính các doanh nghiệp đầu mối nhập khẩu xăng dầu nợ thuế và gian lận thuế thông qua việc lợi dụng hình thức tạm nhập tái xuất. Cục Điều tra Chống buôn lậu Tổng cục Hải quan đã bắt giữ 1.360 tấn xăng trị giá 40 tỉ đồng tạm nhập từ kho xăng Vũng Áng, tái xuất đi Trung Quốc nhưng lại chia nhỏ sang 3 tàu để tiêu thụ trên biển… Rồi những vụ biến nước lã thành xăng lại được phanh phui. Nhờ vậy mà giá xăng chưa tăng chăng? Nhưng người ta vẫn lo ngai nó tăng "đột xuất" vào lúc nào chưa biết.

Bạn đọc Trần Hùng viết: "Giá cả tăng loạn xạ. Những người bán điện, xăng dầu, dịch vụ và thuốc chữa bệnh, đến rau củ quả, thịt thà, cá mú ở chợ đều giở nhiều chiêu đòi tăng giá vô tội vạ. Người dân đang bức xúc, vì những người buôn bán kiểu này chẳng khác gì các âm binh được thày phù thủy gọi họ lên nhưng không điều khiển được họ. Khổ dân lắm thay !".

Như thế cũng đủ phản ảnh tình trạng điêu đứng của người dân đang bị năm anh em trên chiếc xe tăng … bắn. Kể đến bao giờ cho hết!

Một chuyện nhỏ nên in làm tài liệu học tập ở các công sở
Trước khi nói đến những "thảm họa" khác, mời bạn đọc một câu chuyện rất… đời thường nhưng lại không thường chút nào, một chuyện hiếm thấy trong tình trạng xã hội hiện nay.

Những ngày gần đây, nhiều người dân sống tại huyện Tháp Mười và trong tỉnh Đồng Tháp không ngớt lời khen ngợi sự tốt bụng của vợ chồng ông Huỳnh Hoàng Nam (sinh năm 1962) - Nguyễn Thị Mai (sinh năm 1963) ở ấp Mỹ Tây 1, xã Mỹ Quý, huyện Tháp Mười.

Vợ chồng ông Huỳnh Hoàng Nam và đứa cháu ngoại

Cách đây ít ngày, trong một lần đi công việc bằng xe đạp, vợ chồng ông lượm được 1 cái bóp có tiền và 1 thỏi vàng với tổng trị giá hơn 300 triệu đồng. Vợ chồng ông bà tìm được số điện thoại của người bị mất tài sản, sau đó gọi báo cho chủ nhân đến nhà và trả lại toàn bộ số tài sản trên.  

Cảm động vì sự tốt bụng của vợ chồng nghèo đang phải sống trong căn nhà mái lá xiêu vẹo, nhỏ bé, chủ nhân của số tài sản trên vốn là một chủ tiệm vàng lớn ở huyện Tháp Mười gợi ý cất một căn nhà tươm tất cho gia đình ông để cảm ơn, nhưng vợ chồng ông một mực từ chối vì đối với gia đình ông Nam đó là việc làm bất cứ ai cũng có thể làm được.

Điều đáng chú ý nhất là những lời "bình" của người dân công khai trên các báo:

- Bạn Hoàng kêu gọi: "Hỡi những "ông bà" đang ăn cắp của công hàng tỷ tỷ, hãy cảm thấy một chút xấu hổ với hai vợ chồng nghèo này!".

- Bạn Vũ Đình Quang viết:  "Gửi tình cảm chân thành đến ông Nam, bà Mai. Các quan tham sau song sắt hoặc chưa lộ mặt nghĩ sao đây?". Nên in bản tin này cùng hình ảnh cho các công sở học tập. Học kiểu này may ra mới khá được, chứ còn "truyền đạt chỉ thị này nọ", chẳng ăn thua gì, như nước đổ lá khoai thôi".

Tội gì không đi ăn cướp, tội gì không chơi
Những ý kiến trên đây rất đáng được các ban "tuyên giáo", các nhà giáo dục suy ngẫm. Khi đồng tiền đang ngự trị, tất nhiên đạo đức phải quay đầu đi xuống. Gần đây quá nhiều những bài báo ở VN nêu lên những "thảm họa" trong đủ mọi lãnh vực. Từ phim ảnh đến ca nhạc, hoa khôi hoa hậu, từ những scandal giả vờ đến scandal thật để "tiếp thị", không ngần ngại khoe thân làm PR với đại gia, các chân dài bôi xấu nhau, thậm chí đánh chửi nhau như hàng tôm hàng cá, lối sống thác lọan khủng khiếp không chỉ ở "bọn trẻ" mà ở cả người lớn, có nằm mơ cũng khó ai tưởng tương được lại có thể trong xã hội VN thời hiện đại…

Vậy biện pháp nào, sách lược nào giáo dục được những thứ đó? Thật ra đã có hàng trăm bài viết về vấn đề này, hàng ngàn ý kiến nhưng chẳng bao giờ thực hiện được. Thảm họa chính vẫn là nạn tham nhũng, thành phần này làm tiền quá dễ như lấy đồ trong túi, tha hồ xây biệt thự, khoe xe bạc tỉ, vung tiền như rác, gặp em chân dài có vài tiếng, chi 8.000 Mỹ kim. Đối với họ, số tiền đó như tám ngàn bạc VN bởi mỗi ngày thu vào vài trăm triệu "không chơi cũng uổng". Chẳng ai đụng đến cái lông chân của họ được.

Trong khi đó thành phần đại đa số, kiếm được vài trăm ngàn VN đã là khó. Người dân từ thôn quê kéo ra thành thị kiếm việc làm cũng rất vất vả, ngồi vạ ngồi vật chờ đợi, ngày kiếm được vài chục ngàn đã là may. Từ đó sự xa cách giàu nghèo ngày càng lớn. Chúng nó cũng là người sao sướng thế, vậy thì tội gì mình không đi ăn cướp, tội gì không đi bán dâm, tội gì không đi hiếp, không đi tống tiền… Hàng trăm thứ "tội gì" làm xã hội đảo điên. Văn hóa, nghệ thuật cũng theo "quy luật" đó gây nên thảm họa. Đó là một từ ngữ chính xác.
Người dân đổ ra thành phố ngồi chờ việc làm, kiếm được vài chục ngàn đã là may

Tôi sẽ tuần tự tường thuật cùng bạn đọc những cái được gọi là "thảm họa" này để hy vọng có một giải pháp nào đó cho xã hội bớt đảo điên. Bây giờ so sánh những gì gọi là truyền thống tốt đẹp trong đời sống của ông cha ta để lại, người dân càng thấy xấu hổ. Không thể để tình trạng này ngang nhiên "biểu diễn" giữa cuộc sống mãi được.

Thảm họa phim Việt (chữ của báo chí VN)
Tôi đặt vấn đề này lên đầu vì nó thường xuyên có mặt ở hầu hết mọi gia đình VN. Tối nào vợ chồng con cái chẳng quây quần bên chiếc máy truyền hình. Trong thời buổi khó khăn này đó là món ăn tinh thần rẻ tiền nhất. Không tiền cũng có thể xem được phim qua ti vi. Phim ảnh chiếm một thời lượng rất lớn trong các đài. Mở ra là thấy phim, hết phim Tàu đến Hàn Quốc rồi đến phim VN sản xuất. Nhà nào thuê đài truyền hình (TH) cáp hoặc vệ tinh K+ , có vô số phim Mỹ, Pháp tha hồ xem.

Ở đây tôi muốn nói thẳng môt sự thật không thể chối cãi. Có rất ít gia đình, dù là ở thôn quê xem phim Việt. Còn ở thành phố, rất nhiều ông cứ thấy phim Việt là chuyển sang đài khác. Họ "sợ" phim Việt như sợ ma. Xin các nhà làm điện ảnh VN đừng phiền lòng. Bởi chính các vị đã là nên tình trạng này. Tây, Tàu, Hàn quốc không bắt người VN xem phim của họ được. Tôi lấy thí dụ một bộ phim Việt đã được trình chiếu trên đai TH lớn của cả nước. Đó là phim "Anh chàng vượt thời gian".

Xem 10 tập phim cũng không hiểu phim nói cái gì
Đầu tháng 2.2011, phim này được Đài Truyền Hình Việt Nam chấp thuận mua bản quyền và phát sóng trên VTV3.

10 tập phim "Anh chàng vượt thời gian" trôi qua nhưng khán giả vẫn chưa hiểu đây là kiểu phim gì và nội dung phim ra sao. Kiên nhẫn ngồi trước màn hình xem cho đủ 10 tập để cố gắng hiểu phim đang chuyển tải thông điệp gì nhưng nhiều khán giả đành phải bỏ cuộc. Vì phim quá khó hiểu, rời rạc và nhạt nhẽo.

Diễn xuất của diễn viên thì quá tệ. Nhiều người nhận xét, Hứa Vĩ Văn đóng hai vai chính Hải Anh (hiện đại) và hoàng tử Khải Hoàng chỉ có mỗi một động tác trợn mắt bối rối rồi la hét om xòm. Thủy Hương vai hoàng hậu cũng chỉ biết chau mày. Don Nguyễn trong vai thái giám thì gần như bê nguyên cách hát nhép Teen vọng cổ lên phim.

Và một điều thực sự khó hiểu là phim "Anh chàng vượt thời gian" – bộ phim bị nhiều người cho là "thảm họa phim Việt" vẫn được lên sóng và nhất là lại vào khung giờ vàng trên kênh truyền hình có số lượng đông khán giả?

Giờ vàng thiếu phim Việt, phim Hàn, phim Tàu toàn đồ dởm
Cũng xin nhắc lại "giờ vàng" là khoảng thời gian vào buổi chiều sau khi tan sở, lúc đó nhiều gia đinh xem phim nhất. Nhà nước buộc các đài TH VN phải chiếu phim Việt nhiều hơn phim nước ngoài. Nhưng móc đâu ra phim Việt mà chiếu nhiều thế? Điều này chỉ làm lợi cho các "lò thầu" phim có cớ để giao dịch với các Đài TH kiếm chác. Phim Việt không có khán giả nên các đài cũng không thu được quảng cáo. Bởi vậy phim Hàn, phim Tàu cứ ung dung lên ngôi. Mà ngay cả phim Hàn, phim Tàu bây giờ cũng chỉ toàn là thứ lem nhem. Phim cũ chiếu đi chiếu lại; phim bộ mới, tồi hơn bộ cũ, xem không nổi. Lâu lắm, có khi cả tháng mới chọn được một phim Hàn coi được. Quay sang phim Mỹ phim Pháp bạo lực đầy rẫy. Có lẽ người ta chỉ thuê loại phim rẻ tiền. Đúng là dân VN đang đói phim mà không thể xem nổi phim nào.

Hãng phim truyện Việt Nam bao giờ giải thể?
Bây giờ chịu khó nhìn lên "thượng tầng kiến trúc", nơi hoạch định đường lối, sản xuất ra phim ảnh VN, nắm túi tiền của nền điện ảnh. Đó là Cục Điện Ảnh VN. Bài báo của Người Quan Sát cho biết "Có đến hai gáo nước lạnh dội vào điện ảnh Việt: phim siêu nhảm "Nàng Nem chàng Bóng" và quyết định tạm đình chỉ vụ án 44 tỷ bốc hơi.

Đó là một diễn biến chưa từng có trong lịch sử điện ảnh VN.

Một hình ảnh trong phim "Nàng Nem Chàng Bóng" được gọi là đại thảm họa của điện ảnh VN

Những tưởng vụ việc sẽ được làm tới nơi tới chốn để lấy lại niềm tin của các nhà làm phim, thì một tin sét đánh là Viện Kiểm sát nhân dân tối cao ra quyết định đình chỉ vụ án đối với bị can – nguyên cục phó Lê Ngọc Minh. Lý do, cơ quan hành pháp… chưa bắt được nghi phạm chính Phạm Thanh Hải, người đã bỏ trốn và đang có lệnh truy nã. Đến nay ông cục phó này vẫn lọt sổ an toàn, không bị tóm như Dương Chí Dũng.

Các nghệ sỹ điện ảnh cũng tha thiết mong nhà nước ra lệnh bắt tên Phạm Thanh Hải (ở Cục điện ảnh được cho là đã ôm toàn bộ số tiền hơn 40 tỉ ở bỏ trốn) để các nghệ sỹ đỡ ấm ức và cũng để những người có liên đới đỡ phải "sống treo" như hiện giờ".

Hãng phim truyện Việt Nam đang đứng trên bờ vực phá sản và nguy cơ giải thể là điều tất yếu. Luật doanh nghiệp VN đã quy định: "Doanh nghiệp sau hai năm làm ăn không có lãi, thâm hụt vốn phải tuyên bố phá sản; sau một năm doanh nghiệp không có khả năng trả lương cho công nhân viên phải giải thể? Vậy mà hãng phim truyện Việt Nam tồn tại "dở khóc dở cười" hơn chục năm nay rồi, đang chờ giờ phút quyết định trên. Nó lăn ra chết, cơ quan nào sẽ thay nó và sẽ làm được cái gì? Đó là câu hỏi khó.

Hài Nam thì ba láp, hài Bắc thì lếu láo.
Một bạn đọc (bạn Cu Ti) nhận định: "Điện ảnh VN không ra thể thống gì cả, từ Bắc vào Nam chỉ có hài toàn là ba láp, miền Nam thì hài nhảm, miền Bắc thì lếu láo. Trong khi có rất nhiều đề tài quí báu để giàn dựng. Tại sao các nhà làm phim chỉ biết có hài và hài nhảm nhí, lếu láo".

Nhận xét đó hoàn toàn đúng. Phim hài ngày càng dở tệ hại. Thôi thì tuyện phim hài dễ dãi cũng chấp nhận được, nhưng những bộ mặt "danh hài" trở nên nhẵn quẹn, xem phát ớn. Thái độ, cử chỉ trong phim nhiều khi thô tục thái quá, khiến con nít cũng đỏ mặt. Đối thoại thì khỏi nói, tục tĩu, xỏ lá là chính.

Rõ ràng, người ta đã đã sử dụng những nhà làm phim bất tài và những hãng phim chụp giựt đang núp bóng vào cái gọi là phục vụ công chúng bình dân, để khỏa lấp lối làm phim dễ dãi và rẻ tiền. Cụ thể như phim "Nàng men chàng bóng" đang gây phẫn nộ trong dư luận. Cả cuốn phim xoay quanh chuyện tình giữa chàng Ẽo Ợt (Ngô Kiến Huy) và Út Chót (Đinh Ngọc Diệp) là vô số những tình tiết phi lý.

Tôi không muốn kể nhiều đến những loại phim như thế này làm nhàm tai bạn đọc. Còn rất nhiều điều đáng nói về phim ảnh VN hiện nay. Nhưng không có chỗ để viết hết. Trong kỳ sau, tôi sẽ đề cập đến những thảm họa khác về văn hóa và cuộc sống đang đầu độc, làm bại hoại luân thường đạo lý của dân tộc VN chúng ta.

Văn Quang

~~~~~~~~~~~~~~~~
(*) Cho đến nay nguồn tin Dương Chí Dũng,Nguyên Cục trưởng Vinalines bị bắt tại Campuchia và đã giải giao về Việt Nam là không xác thực.

09 September 2012

Đảng Cộng sản Việt Nam nguy cơ tan rã


PV Quốc Doanh

Không phải tiên tri, càng không ác cảm, đố kỵ, bài viết này xin trình bày sự quan sát cá nhân với nỗi đau xót xa. Chẳng gì, PV Quốc Doanh tôi đã ba chục năm là đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam (Đảng CSVN).

Dịp kỷ niệm Quốc khánh 2/9/2012 vừa qua, đọc một vài bài báo, tâm trí tôi day dứt suy nghĩ, Đảng CSVN đang đứng trước nguy cơ tan rã.

TS Nguyễn Sỹ Dũng viết trên SGTT bài "Bốn ước vọng của tháng Tám", nhắc lại độc lập là "một trong những quyền thiêng liêng nhất" và cho rằng "độc lập chỉ thực sự được bảo đảm khi chúng ta không bị phụ thuộc về tinh thần và tư tưởng". Đường lối của Đảng CSVN thì vẫn như trước đây, không hề ngượng khi cứ khẳng định kiên định theo chủ nghĩa nọ, tư tưởng kia.

Cũng trên báo lề phải, nhà sử học Dương Trung Quốc nói, sức mạnh vĩ đại của Cách mạng tháng Tám 1945 là sự đồng thuận dân tộc trên cơ sở đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu, thì bây giờ giá trị ấy "trớ trêu thay lại còn đang… ở phía trước".

Từ lâu rồi, dân tộc ta không còn sự đồng thuận – từ khi Đảng CSVN không còn tin nhân dân, không tin đảng viên của mình. An ninh văn hóa, một tổ chức trong ngành Công an của Đảng CSVN, được giao nhiệm vụ chuyên đi dò la, đánh hơi tư tưởng của đảng viên, của người dân.

An ninh văn hóa, ngay tên gọi đã thấy sự bỉ ổi. Bởi bản chất văn hóa vốn rất xa lạ với cấm đoán, áp đặt, rình mò, lén lút. Sinh ra an ninh văn hóa và làm việc đó chỉ có tác dụng duy nhất là đào hố chia rẽ Đảng CSVN, chia rẽ dân tộc Việt Nam, gây bất bình trong dân chúng đối với Đảng CSVN mà thôi.

Thành tích nổi bật của an ninh văn hóa là gì? Tạo ra tầng lớp văn nghệ sỹ hầu hết hèn mọn, nhục nhã, đầy ấm ức. Dưới sự rình mò của an ninh văn hóa (và một số cơ quan khác của Đảng CSVN nữa), văn nghệ sỹ mấy chục năm qua chỉ có được một cái quyền tự do là ca ngợi Đảng CSVN. Đua nhau ca ngợi, vắt hết tâm sức ra để ca ngợi, bắt chước nhau ca ngợi, quanh năm suốt tháng bám vào các ngày lễ kỷ niệm lấy cớ tập trung ca ngợi. Ca ngợi nhục nhã đến mức, văn nghệ sỹ sinh ra ghét nhau, coi nhau không ra gì, ca ngợi êm tai hay không êm tai cũng bị chê bôi, viết nhiều hay viết ít cũng bị khinh rẻ. Văn nghệ không có tự do sáng tác thì không còn văn nghệ, văn nghệ sỹ chửi nhau mà thực ra trong bụng chửi Đảng CSVN đấy. Gần đây, nhiều ý kiến phê phán văn nghệ sỹ kém văn hóa, thiếu đạo đức, thì cũng là phê phán Đảng CSVN kém văn hóa, thiếu đạo đức vì "dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng CSVN", thậm chí là "thấm nhuần tư tưởng của Đảng CSVN".

Nên một đảng viên đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, lại bị một nhóm đảng viên khác đánh đập và đạp vào mặt, thì biết Đảng CSVN đã chia rẽ đến mức nào. Một đảng bị chia rẽ nhường ấy là đã đứng trước nguy cơ tan rã.

Đội ngũ đảng viên của Đảng CSVN hiện nay, không còn đồng nhất, xét trên mọi phương diện. Chao ôi! Người nào có thể chỉ ra điểm đồng nhất giữa đảng viên là cán bộ Văn phòng Quốc hội mua con chó giá 1 tỷ đồng, mua con chim sáo giá 200 triệu đồng về nuôi chơi, với người đảng viên ôm con khóc khi con đậu đại học mà không có tiền đưa con đến giảng đường? Ai có thể chỉ ra điểm đồng nhất giữa những đảng viên đi cưỡng chế lấy đất ở Tiên Lãng, Văn Giang với những đảng viên có đất bị cưỡng chế? Hay giữa những đảng viên là công an vung gậy lên với những đảng viên bị gậy phang xuống là phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam? Người lãng mạn nhất cũng khó tìm ra điểm đồng nhất giữa những đảng viên nhiều quyền lực có đủ thứ "sân sau" vơ vét ngân khố quốc gia, với những đảng viên phải bán sức lao động như nô lệ trong các nhà máy, hầm mỏ, trên những cánh đồng, đường phố hay ngoài biển khơi đầy bão tố. Có vô số ví dụ về sự không đồng nhất trong Đảng CSVN hiện nay, dễ tìm bao nhiêu thì lại khó tìm bấy nhiêu về sự đồng nhất.

Đảng CSVN đang bị chia rẽ sâu sắc hơn lúc nào hết, hơn bất cứ thời kỳ hiểm nghèo nào trước kia. Những thời kỳ hiểm nghèo trước kia, trong Đảng CSVN vẫn ấm áp tình đồng chí, đồng đội, tình người. "Chết còn trút áo cho nhau, miếng cơm dành để người sau ấm lòng", thơ Tố Hữu viết về những đảng viên bị giam cầm trong ngục tù Côn Đảo. Bây giờ, khó tìm thấy tình đồng chí trong sáng và đẹp đẽ tương tự, từ cấp lãnh đạo cao nhất. Ngược lại, thấy rất nhiều sự lợi dụng nhau, hại nhau, ở cả lãnh đạo Đảng CSVN đương chức và đã nghỉ hưu, chẳng có được mấy tấm gương cho đảng viên trẻ noi theo. Một đảng lãnh đạo có quá ít tấm gương thì nguy cơ tan rã đã cận kề, với Đảng CSVN càng cực kỳ nghiêm trọng vì sinh ra và tồn tại nhờ chính sự làm gương của đảng viên, thực hiện vai trò lãnh đạo trước hết bằng sự làm gương của đảng viên.

Một câu cửa miệng nhiều thế hệ khi nói về những thắng lợi "nhờ sự lãnh đạo của Đảng", trước đây gợi lên bao cảm xúc tôn kính thì bây giờ chỉ như câu nói hài hước. Có người a dua không suy nghĩ, rằng Đảng CSVN được nhân dân tin yêu, đã khiến một số người nóng nảy bộc phát chửi thề. Đảng viên ít tin yêu nhau mà còn được dân tin yêu? Dân không còn tin yêu đảng viên mà lại tin yêu cái Đảng của các đảng viên ấy? Đảng CSVN không hề tin dân, thiết lập mạng lưới an ninh dày đặc rình mò, kiểm soát mọi mặt người dân, mà vẫn được người dân tin yêu?

Xa rời dân, nghi kỵ dân, kìm kẹp dân, lừa dối dân, trộm cướp của dân, đó là nguyên nhân dẫn đến nguy cơ tan rã Đảng CSVN. Không phải "thế lực thù địch" nào cả, đẩy Đảng CSVN đến nguy cơ tan rã. Còn nói nguy cơ của "diễn biến hòa bình" thì lại là một cách nói tự làm hại Đảng CSVN mà thôi, vì dân tộc Việt Nam xưa nay ghét chiến tranh, yêu hòa bình. Cuộc sống luôn luôn vận động, luôn luôn tự diễn biến, diễn biến bằng bạo lực mới đáng ghét.

Có những việc Đảng CSVN hăm hở làm mấy chục năm nay, cứ như nhắm mắt mà làm. Đó là xây dựng tràn lan những công trình gọi là "di tích lịch sử", "quãng trường lịch sử", "khu lưu niệm" xoay quanh các vị lãnh đạo Đảng CSVN hoặc liên quan đến Đảng CSVN. Mỗi công trình tốn hàng chục tỷ, hàng trăm tỷ, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng. Trong lúc, đất nước thiếu trường học, thiếu bệnh viện vì không có tiền xây dựng. Lăng mộ, nơi thờ tự của các vị lãnh đạo Đảng CSVN cũng được xây dựng nguy nga nhiều nơi, tốn tiền không kể xiết, trong khi di tích lịch sử kiến trúc quý giá như chùa Trăm gian lại không có tiền trùng tu. Việc xây dựng đã đến mức chướng tai gai mắt, gây bất bình trong dân chúng nhưng Đảng CSVN vẫn chưa nhận ra. Dân tộc có lịch sử gần 4.000 năm mà Đảng CSVN làm như lịch sử chỉ có từ khi có Đảng CSVN. Thật là ngạo mạn, lố bịch. Dân tộc còn có thể tin yêu một Đảng CSVN như thế?

Nói thẳng ra sự thật cũng rất đau đớn, nhưng còn đau đớn hơn khi nhìn về tương lai thiếu ánh sáng hy vọng. Bao giờ Đảng CSVN lại được dân tin yêu như từng có? Tin yêu thật lòng, không phải ở lời nói hay sách vở, hay trên sân khấu biểu diễn nghệ thuật. Bao giờ từng vị lãnh đạo Đảng CSVN biết lắng nghe dân để mọi đảng viên biết lắng nghe dân, để được dân lắng nghe trở lại? Bao giờ, mọi nghị quyết của Đảng CSVN, mọi quyết định của Chính phủ do Đảng CSVN dựng lên, đáp ứng được mong mỏi của dân, còn nếu không đáp ứng thì phải thay đổi hay hủy bỏ nhanh chóng? Đơn giản như một quyết định phê duyệt quy hoạch, dự án, đụng chạm đến quyền lợi của dân, dù Thủ tướng Chính phủ phê duyệt nhưng nếu không được dân ủng hộ thì cũng phải hủy bỏ. Bao giờ Đảng CSVN không còn bịt miệng dân, không còn ngồi trên lịch sử dân tộc? Chỉ khi đó, Đảng CSVN mới hết nguy cơ tan rã.

Ngày 7/9/2012
Q.D.

07 September 2012

VỀ TRONG VINH QUANG RA TRONG ĐỘT QUỴ

Trúc Giang MN
1* Mở bài
Về trong vinh quang, ra trong đột quỵ là tình trạng của ca sĩ Chế Linh về nước trong những show trình diễn với quảng cáo "30 năm tái ngộ". Ngày về, Chế Linh mặt rạng rỡ tươi cười đón nhận những bó hoa trao tặng của khán giả. Hình ảnh trái ngược là khi trở ra, vẻ mặt bơ phờ, hốc hác vừa xuất viện sau một cơn đột quỵ.
Nhiều người cho đó là một cuộc giao lưu, giữa văn hoá Việt Nam với văn hoá Việt Nam, vì bài bản, ca sĩ, nhạc sĩ đều là người Việt Nam cả.
2* Show diễn đầu tiên ngày 21-10-2011
Show diễn đầu tiên ở Hà Nội được công ty giải trí Bích Ngọc, do bầu show Lê Văn Tiến (Hoàng Tiến) đại diện thực hiện ngày 21-10-2011 tại Mỹ Đình. Ca sĩ hải ngoại gồm có: Chế Linh, Thái Châu, Hương Lan, Tuấn Ngọc, Sơn Tuyền, Mạnh Đình, Đức Huy, 3 người con của Chế Linh, Andrea Aybar và Siêu mẫu Tây Ban Nha. MC là Nguyễn Cao Kỳ Duyên.
Buổi trình diễn rất thành công. Khán giả hoan nghênh nhiệt liệt. Chế Linh hân hoan, rạng rỡ nhận những bó hoa của khán giả trao tặng.
3* Vài nét về ca sĩ Chế Linh
Theo tài liệu trong nước, Chế Linh là người Việt gốc Chàm (Chăm), tên thật là Chà Len (Jamlen), tên Việt là Lưu Văn Liên, sinh năm 1942 tại Paley Hamu Tanran, gần Phan Rang, nay thuộc Ninh Thuận.
Chế Linh vừa là ca sĩ vừa là nhạc sĩ sáng tác, nghệ danh là Tú Nhi. Tài liệu trong nước cho biết, Chế Linh có khuynh hướng hát nhạc chiến tranh của người lính VNCH, mặc dù không phải nhập ngũ, vì là người dân tộc thiểu số.
Chế Linh nổi tiếng là người có nhiều vợ, tính đến tháng giêng năm 2007, Chế Linh đã có 4 vợ và 14 đứa con, 7 trai, 7 gái. Những con trai theo nghiệp cha là Chế Phi, Chế Phong, Chế Khang, Chế Thanh, và con trai út dường như là Chế Bồng Em. Đương nhiên là cưới vợ khác sau khi ly dị.
Năm 16 tuổi vào Sài Gòn, giúp việc nhà cho ông chủ người Hoa, trông nom con ông và phụ giúp nấu ăn. Sau đó, làm tài xế lái xe đá ở Biên Hoà. Chế Linh có khiếu âm nhạc và nổi tiếng là ông vua nhạc sến. Năm 1975, vượt biên, bị tù ở Sông Mao, Mỹ Đức, bị kết tội phản động. Năm 1978, ra tù sau 28 tháng biệt giam. Năm 1980, vượt biên qua Mả Lai, rồi đi định cư ở Toronto, Canada.
4* Show diễn thứ hai bị cấm (12-11-2011)
4.1. Ba lý do cấm
Theo chương trình, Liveshow thứ hai sẽ được tổ chức vào ngày 12-11-2011 tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia Mỹ Đình với 5,000 chỗ ngồi. Công ty Bích Ngọc đã bán ra rất nhiều vé, nhưng vào giờ chót bị cấm trình diễn.
Ông Nguyễn Văn Trực, Trưởng phòng Nghệ thuật của Sở Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch (VHTT/DL) cho báo chí biết lý do bị cấm như sau:
"Sở rút giấy phép chương trình Liveshow Chế Linh tổ chức vào ngày 12-11-2011 với 3 lý do sau đây:
1.     Quảng cáo khi chưa có giấy phép của Sở.
2.     Quảng cáo sai nội dung cho phép. Giấy phép ghi là "Liveshow ca sĩ Chế Linh", không có những chữ "hải ngoại" và "30 năm tái ngộ".
3.     Quảng cáo với số lượng quá lớn ở nhiều nơi, gây phản cảm, mất mỹ quan, như ở bến tàu, bến xe, trục đường chính, thậm chí trước cửa bảo tàng. Băng rôn quảng cáo Liveshow ghi "Ông vua nhạc sến Chế Linh", nên bị thu hồi giấy phép". (hết trích)
Khi được hỏi, ban tổ chức show diễn tháo gỡ những bảng quảng cáo và tuân theo những điều bị cấm, thì có được phép trình diễn ở một ngày nào khác hay không?.  Ông Trực trả lời: "Trước hết phải thi hành lịnh cấm biểu diễn, còn các thứ khác sẽ tính sau. Sở Văn Hoá sẽ xét lại lịnh cấm sau 6 tháng tới."
Ngoài lịnh cấm ra, Sở Văn Hoá Hà Nội còn chỉ thị cho Thanh tra của Sở đến làm việc với ban quản lý Mỹ Đình, không cho thực hiện buổi trình diễn. Thêm vào đó, Sở cũng báo cáo cho công an PA.25, cơ quan theo dõi văn hoá tư tưởng của Bộ Công An.
Sở VHTT/DL Hà Nội cho biết, họ không cấm Chế Linh, mà chỉ cấm công ty tổ chức Bích Ngọc, nhưng vì Bích Ngọc đã bán vé ra rất nhiều, cho nên muốn sang tay lại cho công ty khác, cũng không được, do đó, cấm tất cả.
Sở nầy cũng cho biết là trong đơn xin phép đợt 1, Sở đã loại ra 3 bài hát, trong lần thứ hai, Sở loại ra 11 bài, đó là những bài: Không bao giờ quên anh, Tôi đưa em sang sông, Tình như mây khói, Linh hồn tượng đá, 10 năm tình cũ, Tình đời, Túy ca, Lần đầu lần cuối, Thói đời, Một lần cuối và Tình kỹ nữ. Những bản nhạc bị cấm, không những chỉ căn cứ vào lời ca, mà còn căn cứ vào người nhạc sĩ đã sáng tác ra nữa.
4.2. Đàng sau vụ hủy bỏ show diễn
Bộ VHTT/DL cho phép, nhưng Sở VHTT/DL Hà Nội rút phép. Sở VHTT/DL trực thuộc hệ thống dọc của Bộ VHTT/DL, nhưng cũng thuộc hệ thống ngang là UBND thành phố Hà Nội.
Trong công văn do Giám đốc Sở VHTT/DL là ông Phạm Quang Long ký ngày 1-11-2011, thu hồi giấy phép do Cục Nghệ Thuật thuộc Bộ VHTT/DL với lý 3 lý do nêu trên.
Ông Vương Duy Biên, Cục trưởng Cục Nghệ Thuật và Biểu Diễn, thuộc Bộ VHTT/DL, cho biết: "Nếu sai phạm về băng rôn quảng cáo thì phạt hành chánh về sai phạm đó. Quảng cáo và trình diễn là 2 việc khác nhau".
4.3. Cục Nghệ thuật lại cho phép trình diễn
Hai ngày sau khi Sở VHTT/DL Hà Nội cấm trình diễn, thì Cục Nghệ thuật và Biểu diễn lại cấp giấy phép cho Nhà Hát Ca Múa Nhạc Dân Gian Việt Bắc, phối hợp với công ty Tổ Chức Sự Kiện Quyên Gia Bình, được phép tổ chức show diễn tại địa điểm và ngày giờ nói trên (12-11-2011).
Chế Linh thoát nạn sau những ngày lo âu rầu rĩ, buồn nản, thế nhưng chạy trời không khỏi nắng, lại bị cấm trình diễn ở Sài Gòn.
5* Hủy bỏ cuộc "họp báo"
Theo chương trình, show diễn của Chế Linh sẽ được tổ chức vào buổi tối ngày 19-11-2011 tại rạp hát Hoà Bình, Sài Gòn. Để chuẩn bị cho đêm diễn, ban tổ chức và Chế Linh thực hiện một "cuộc gặp gỡ báo chí" ngày 17-11-2011. Các phóng viên được mời trực tiếp bằng điện thoại hoặc nhắn tin.
"Cuộc gặp gỡ báo chí" bắt đầu lúc 14 giờ tại khách sạn Faifoo Boutique Hotel, số 97/3 đường Lê Quang Định, phường 14 quận Bình Thạnh, với hơn 20 phóng viên tham dự. Mở đầu, Chế Linh thông báo Liveshow sẽ được tổ chức vào ngày 19-11-2011, đồng thời cũng cho biết không còn hợp tác với bầu show Hoàng Tiến nữa, mà quay sang bắt tay với ông Nông Xuân Ái, giám đốc Nhà Hát Ca Múa Nhạc Dân Gian Việt Bắc, để thực hiện show diễn ở Sài Gòn.
Khoảng 10 phút sau, thì một đoàn 10 người trong đó có công an PA.38 (Lực lượng bảo vệ an  ninh nội bộ và văn hoá tư tưởng), cán bộ quản lý văn hoá phường 14 và đại diện các cơ quan chức năng, xuất hiện, yêu cầu ngừng "họp báo" và lập biên bản vi phạm họp báo không có giấy phép. Ban tổ chức show diễn cho rằng đây là "cuộc gặp gỡ thân mật với ký giả", phía chính quyền thì cho rằng họp báo không có giấy phép. Sự thật là, dưới danh nghĩa nào, thì chính quyền đã theo dõi và ngăn chặn Chế Linh gặp các nhà báo. Nói chung, Chế Linh "được chiếu cố khá kỹ".
Tại sao cần gặp ký giả?
Chế Linh thuật lại như sau: "Trên đường từ sân bay Tân Sơn Nhất về khách sạn, tôi không thấy một tấm quảng cáo nào trên đường cả. Tôi vào rạp Hoà Bình thì chỉ thấy một tấm bảng carton nhỏ xíu, thông báo "bán vé Chế Linh", ngoài ra không có gì cả. Cảm giác của tôi lúc đó rất buồn, tôi nghĩ rằng anh Hoàng Tiến cố tình muốn phá tôi, khi tôi chuyển sang ông Nông Xuân Ái."
Đó là một phần lý do gặp các nhà báo để quảng cáo show diễn. Cuộc gặp gỡ bất thành, bị lập biên bản vi phạm luật họp báo, nên Chế Linh suy sụp tinh thần.
6* Sở Văn Hoá Sài Gòn chơi độc
Vé đã bán ra cho đêm diễn vào tối 19-11-2011, thế mà Chế Linh nhận được giấy cấm trình diễn vào buổi sáng ngày 19-11, văn bản được ký ngày 18-11, vì thế, Chế Linh bị sốc và đột quỵ, được đưa vào bịnh viện Việt Pháp trong tình trạng cứu cấp. Bà Vương Nga, vợ Chế Linh cho biết: "chồng tôi cảm thấy ngộp thở nên chúng tôi đưa vào bịnh viện cứu cấp". Vợ và các con rất lo lắng cho tình trạng sức khoẻ của ông.
Sở Văn Hoá Thể Thao Du Lịch Sài Gòn không cho phép trình diễn vào ngày chót, với lý do rất mơ hồ là: "Chưa phù hợp với tình hình thành phố hiện nay". Tình hình như thế nào không được nói rõ ra. Không có đám cháy nào, không có cơn bão lụt nào, không có cảnh tang thương chết chóc nào, hoặc không có lãnh đạo đảng nào vừa tắc thở…đang xảy ra trong thời gian đó cả.
7* "Chế Linh biểu diễn trong sự bẫy rập của công an CSVN"
Đó là cái tựa của bài phóng sự đặc biệt từ VN do thông tín viên đài SBTN gởi ra có nội dung được trích như sau:
"Sự nghiệt ngã của Nhà nước CSVN dành cho Chế Linh vẫn luôn tiếp diễn, đã chứng minh cho thấy những lời kêu gọi dành cho người Việt hải ngoại chỉ là những trò mị dân giả dối. Tin nội bộ cho biết, nhân vật đặc biệt căm ghét Chế Linh là Nguyễn Văn Đua, biệt danh Ba Đua, Phó Bí thư thường trực Thành Ủy Sài Gòn, vì thất bại trong cuộc chạy đua vào các chức vụ của Trung Ương đảng vừa qua, cho nên Ba Đua tìm mọi cách chứng tỏ lòng trung thành của mình đối với Đảng qua việc bắt bớ, sách nhiễu và đàn áp ngày càng nặng nề.
Tiết lộ với thông tín viên SBTN, cho biết chính Ba Đua là người gọi điện thoại ra Hà Nội cho Phạm Quang Nghị, yêu cầu chận các show diễn đó lại. Đua nói với Nghị rằng, tất cả sự dung túng cho bọn phản động nầy đều là sai lầm của ông Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) với chính sách hoà giải của Kiệt, nên chính nội bộ của mình ám sát chết một cách tức tưởi vì muốn thay đổi. Trên thực tế, đã có trường hợp công an giả dạng khán giả, lên sân khấu tặng hoa và yêu cầu bài hát không được cho phép, nhằm kiếm cớ triệt hạ Chế Linh. Nhiều nhà quan sát bình luận rằng, những rắc rối, những khó khăn dồn dập đến với Chế Linh, chỉ vì ông nầy giống như một đại sứ của di sản văn hoá miền Nam tự do, gọi là văn hoá đồi trụy, Mỹ ngụy" (hết trích)
8* Chế Linh trả tiền vé lại cho khán giả
8.1. Khán giả ngỡ ngàng
Chỉ vài giờ trước buổi trình diễn, ban tổ chức mới hiện diện chính thức thông báo hủy bỏ chương trình show diễn, làm cho khán giả hết sức ngỡ ngàng. Nhiều ông bà quần áo chỉnh tề, trang điểm cẩn thận, bật ngữa khi đọc thông báo trên tấm bảng dựng trước cửa rạp Hoà Bình.
Nguyên văn như sau:
"Do chưa đủ điều kiện tổ chức nên Liveshow Chế Linh sẽ không diễn ra vào đêm 19/11/2011 tại nhà hát Hòa Bình như dự kiến. Ban tổ chức Liveshow Chế Linh xin chân thành cáo lỗi cùng quý khán giả. Quý khán giả đã mua vé ngày 19/11/2011 xin vui lòng đến phòng vé nhận lại tiền, thời gian từ 9h đến 21h30 ngày 19/11. Rất mong được sự thông cảm của quý khán giả.
BTC: Công ty Quyên Gia Bình".
Nhiều khán giả từ các tỉnh về Sài Gòn xem show diễn cũng đành xếp hàng chờ trả vé lấy tiền lại.
8.2. Khán giả rồng rắn chờ trả vé
Ban tổ chức ăn gian. Trên bảng thông báo có ghi, thời gian trả vé từ 9 giờ sáng đến 21 giờ 30 ngày 19-11-2011 nhưng nhiều khán giả chỉ được đọc thong cáo khi đến xem buổi diễn, nên rất đông người chen lấn nhau trả vé trước thời hạn, nhiều người thiếu kiên nhẩn, bán đổ bán tháo cho các "cò vé" hầu vớt vác chút đỉnh tiền trước khi ra về.
8.3. Việc trả vé không dễ dàng
Ban tổ chức đã đặt nhiều nơi bán vé, nhưng nhiều khán giả bị quày vé tại rạp Hoà Bình từ chối trả tiền lại, với lý do là mua vé ở đâu thì trả lại ở đó.
Xếp hàng rồng rắn, chờ chực tới phiên mình thì bị từ chối, nên sanh ra đổ quạo, "bức xúc", không tức sao được, chửi thề tứ tung. Khán giả tranh luận, cùng một loại vé của ban tổ chức bán ra, dù bán ở đâu, thì tiền cũng vào túi ban tổ chức cả. Tranh cãi sôi nổi.
Quày vé rạp Hòa Bình có tấm bảng viết sai chính tả: "Mua vé ở số điện thoại 09036, thì đến điểm X nhận tiền lại". Như vậy, những người mua vé ở những số điện thoại khác thì phải đến đâu để lấy tiền lại?
Một số người được hỏi: "Vé nầy mua ở đâu?". Trả lời: "Mua ở "cò". Vậy thì trả vé lại cho "cò". Kêu trời không thấu. Biết cò ở đâu? Trong thế giới loài chim đi ăn đêm nầy có muôn trùng, nào là cò, vạc, nông, sếu, le le…vậy biết cò ở đâu mà tìm? Chế Linh hại thật!
8.4. Khán giả mất tiền
Một số vé bán chợ đen giá gấp đôi, gấp ba giá chính thức nên phải chịu mất phần tiền chợ đen. Người VN nắm bắt cơ hội thật nhạy bén, một dịch vụ mới ra đời, đó là những người trả vé thuê. Ai muốn tránh cảnh chầu chực, chen lấn thì phải chịu mất 10% cho những người trả vé thuê. Như vậy, ngoài phần tiền mất vì chợ đen, một cặp vé chợ đen 16 triệu, còn phải mất vài trăm ngàn nữa.
Một cặp "vé mời" được đem bán chợ đen giá 16 triệu đồng trở thành 2 tờ giấy lộn, vì vé mời có ghi giá tiền bao giờ đâu?
Thiệt hại tài chánh của ban tổ chức và Chế Linh lên tới nhiều tỷ đồng, không biết Chế Linh mất bao nhiêu tiền, nhưng điều chắc chắn là Chế Linh suýt mất mạng do đột quỵ.
Về trong vinh quang, ra trong đột quỵ là thế.
8.5. Nhận xét về Liveshow Chế Linh
Nhìn toàn bộ vụ việc, Liveshow Chế Linh không phạm lỗi lầm gì nghiêm trọng, do đó, Cục Nghệ Thuật Trung Ương mới cho phép trình diễn theo chương trình ấn định ngày 12-11-2011 tại Hà Nội. Trung ương cho phép, thành phố Hà Nội cấm, nhưng TW lại cho phép, như vậy thành phố Hà Nội bị thua đau.
Ở Sài Gòn, ban tổ chức và Chế Linh không vi phạm điều gì cả, ngoài việc họp báo không có giấy phép, nhưng họp báo và trình diễn là 2 việc khác nhau. Rút kinh nghiệm ở Hà Nội, thành phố Sài Gòn chơi độc, làm Trung Ương trở tay không kịp, đó là ra lịnh cấm vào buổi sáng ngày trình diễn là 19-11-2011, đặt trung ương trước sự đã rồi, dù có muốn cứu Chế Linh cũng trở tay không kịp. Đó là một cú độc.
Chế Linh không vi phạm điều nào cả, mà bị cấm xem như không có lý do chính đáng, thật đúng như thông tín viên đài SBTN nói không sai. "Chế Linh được xem như đại sứ của di sản "văn hoá đồi trụy Mỹ ngụy", đồng thời, bản thân Chế Linh đã bị kết tội phản động trong vụ vượt biên bất thành. Và vụ việc "cho thấy, những lời kêu gọi dành cho người Việt hải ngoại, việc giao lưu văn hoá chỉ là những trò mị dân giả dối" (trích phóng sự của thông tín viên đài SBTN)
8* Giao lưu văn hoá
 
Giao lưu văn hoá là một trong kế hoạch thực hiện NQ 36 về công tác đối với người Việt ở nước ngoài, mục đích dẹp những tổ chức đấu tranh đòi dân chủ, tự do, nhân quyền cho đồng bào trong nước, chiêu hồi về đầu phục chế độ độc tài CS.
Đó là văn hoá vận. CSVN đặt cách mạng văn hoá tư tưởng là một trong 3 cuộc cách mạng xây dựng CNXH: cách mạng quan hệ sản xuất (đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp), cách mạng khoa học kỹ thuật, và cách mạng văn hoá tư tưởng (đốt sách chôn học trò).
8.1. Gia tăng sự đi ra đi vào
Nhiều người ca ngợi chủ trương giao lưu văn hoá của Việt Cộng trong nước, đó là giao lưu, văn hoá Việt Nam với văn hoá Việt Nam.
GS Bùi Văn Phú viết trên trang Việt Báo ngày 30-11-2011 bài viết tựa đề "từ Chế Linh đến Mỹ Linh". Chế Linh về nước thực hiện Liveshow, Mỹ Linh từ trong nước sang Hoa Kỳ hát, xem như giao lưu văn hoá. Trích một phần như sau:
"Với quan hệ Việt Mỹ phát triển, ca sĩ trong, ngoài nước đi ra đi vào cũng tăng theo sự trao đổi thương mại giữa hai quốc gia. Nhiều diva VN đã xuất hiện trên sân khấu hải ngoại: Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh, Ngọc Lễ, Phương Thảo, Mỹ Tâm, Đức Tuấn và nhiều giọng ca tầm tầm khác. Qua Mỹ hát, ai nổi hứng muốn ở lại hay  muốn có thẻ xanh thì cứ tiến đến hôn nhân. Ca sĩ trong nước kết hôn với Việt kiều Mỹ đã có: Lam Trường, Quang Dũng, Thu Phương, Bằng Kiều, "Đàm Vĩnh Hưng" (?), Thu Hà, Trần Thu Hà.
Ngược lại nghệ sĩ về VN hát cũng nhiều: Hương Lan, Phi Nhung, Tuấn Vũ, Giao Linh, Thanh Tuyền, Lệ Thu, Sơn Tuyền, Tuấn Ngọc, Trịnh Nam Sơn, Mạnh Đình, Quang Lê, Ý Lan, Minh Tuyết, ai muốn ở lại, nhà nước cũng giang tay mời đón. Duy Quang, Đức Huy, Ái Vân, Elvis Phương đã mua "được nhà với sổ đỏ sổ hồng trong tay"." (hết trích)
8.2. Việt Cộng chơi cha thiên hạ trong việc giao lưu văn hoá
Ngay trong Hiệp ước Thương mại Việt Mỹ, Hoa Kỳ cho nhập cảng tự do sách báo, văn hoá phẩm từ VN vào Mỹ, trái lại, CSVN không cho nhập cảng tự do sách báo, văn hoá phẩm từ HK vào VN. Nhà nước CSVN kiểm duyệt tất cả mọi thứ văn hoá phẩm. Người Việt hải ngoại có liên hệ đến trong nước đều biết việc nầy.
8.3. Giao lưu trong bất công
Các ca nhạc sĩ hải ngoại về nước hát cho đồng bào của mình nghe, mà không được phép hát bản ruột, bản nhạc sở trường, bản nhạc mình thích, và cũng không được tự do hát những bản nhạc mà đồng bào của mình thích và yêu cầu. Không dám hát những bản nhạc ngoài những cái tựa bài trong giấy cho phép. 
Trái lại, ca sĩ trong nước ra được hoàn toàn tự do, (trừ trường hợp Đàm Vĩnh Hưng) muốn hát gì thì hát.  
Nhiều người ca ngợi chủ trương giao lưu văn hoá nầy của VC nầy, tức là chấp nhận thân phận của ca sĩ hải ngoại bị đối xử bất công và thấp kém so với ca sĩ trong nước ra ngoài hát.
8.4. Việt Cộng kiểm soát và quản lý chặt chẽ văn nghệ sĩ trong nước.
8.4.1. Vụ ca sĩ Mỹ Tâm bị ép buộc phải cầm đuốc cho Olympic Bắc Kinh năm 2008
Trước tình hình việc rước đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh năm 2008 bị phản đối trên khắp thế giới, riêng tại VN, quần chúng rất "bức xúc" trước việc Trung Cộng đưa hình ảnh 2 quần đảo HS/TS vào bản đồ rước đuốc và bản đồ du lịch, mục đích tuyên bố chủ quyền trên 2 quần đảo nầy, đồng thời, những "tàu lạ" bắn giết ngư dân VN, nên có một cuộc vận động tẩy chay cầm đuốc cho TC trên Internet.
Ca sĩ Mỹ Tâm rất "bức xúc" khi nghe tên mình được chọn để cầm đuốc, mà không có một tin tức gì chính thức cả. Trước tin đồn đó, Mỹ Tâm cũng đồn lại, là chỉ đồng ý rước đuốc với tinh thần thể thao thuần túy, chớ không phải vì mục đích chính trị để hợp thức hoá chủ quyền 2 quần đảo của VN.
Tin đồn trên Internet nhanh chóng đến tai Chủ tịch Ban tổ chức rước đuốc cho TC là Nguyễn Thị Thu Hà, Phó chủ tịch UBND/TP Sài Gòn.
Qua nhiều lần thuyết phục không thành, Mỹ Tâm được chấp thuận, cho không cầm đuốc, với điều kiện là tuyệt đối giữ bí mật về vụ việc nầy. Thế là Trung úy văn công Hồ Quỳnh Hương được chọn thay thế Mỹ Tâm.
Câu chuyện tuởng êm xuôi, nhưng bất ngờ tin tức bí mật được tràn lan trong giới hâm mộ Mỹ Tâm trên Internet.
Thế là Ban tổ chức tay sai của TC kết tội Mỹ Tâm là không giữ lời hứa, và ép buộc Mỹ Tâm phải tham dự rước đuốc vào ngày 29-4-2008. Nếu không, thì sẽ bị cấm xuất cảnh sang Nam Hàn để thực hiện hợp đồng âm nhạc, cấm phát hành các Album và cấm trình diễn.
Và Mỹ Tâm bị ép buộc phải cầm đuốc cho Olympic Bắc Kinh 2008.
8.4.2. Hai ca sĩ bị cấm hát vì coi thường lãnh đạo
Ngoài nhạc sĩ Việt Khang bị bỏ tù, 2 ca sĩ của Học Viện Âm Nhạc Quốc Gia Việt Nam (ÂNQG/VN) là bà Lê Thị Thơ (Anh Thơ) và ông Vũ Trọng Tấn (Trọng Tấn),  2 giảng viên của Khoa Thanh Nhạc, là những ca sĩ có đẳng cấp cao của Học Viện. Anh Thơ là một trong những ca sĩ có cát sê cao nhất ở Hà Nội.
Hai người bị thi hành kỷ luật vì lý do: Không chấp nhận sự phân công công tác của người có thẩm quyền. Tự ý bỏ chương trình biểu diễn tối 18-7-2012 tại Lào.
Những sự việc trên cho thấy, Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng, hay bất cứ ca sĩ nào khác trong nước cũng không có quyền tự do làm theo ý mình, mà phải luôn luôn đi theo đúng chủ trương của Đảng. Nhất là Đàm Vĩnh Hưng là một cán bộ đoàn viên, hay đảng viên về văn hoá.
9* Về trường hợp của Đàm Vĩnh Hưng
9.1. Đàm Vĩnh Hưng được đắc cử vào Ban Chấp hành Liên Hiệp Thanh Niên TP Sài Gòn
Đoàn viên Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chi Minh, Đàm Vĩnh Hưng, đắc cử vào Ban Chấp Hành Liên Hiệp Thanh Niên TP Sài Gòn nhiệm kỳ 2009-2014.
Ngày 15-10-2009, trong buổi bế mạc Đại Hội Liên Hiệp Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh (TNCS/HCM) Thành Phố Sài Gòn, đoàn viên Huỳnh Minh Hưng, tức ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, được cử vào một trong 69 ủy viên của Ban Chấp Hành Liên Hiệp TNCS/HCM trong nhiệm kỳ nói trên. Trong dịp nầy, Bùi Tá Hoàng Vũ được cử giữ chức Chủ Tịch Ban Chấp Hành.
Thông thường, ở những cơ quan có nhiều thanh niên như các trường trung, tiểu học, có nhiều giáo chức trẻ, ở các trường cao đẳng và đại học, các công ty, và ngay cả trong các đơn vị công an, quân đội, đều có những đoàn TNCS/HCM, do một số đảng viên lãnh đạo.
Liên Hiệp TNCS/HCM thành phố Sài Gòn là tổ chức lãnh đạo tất cả các đoàn trong địa bàn Sài Gòn. Ban Chấp hành của Liên Hiệp nầy có 69 ủy viên, mà Đàm Vĩnh Hưng là một ủy viên văn hoá.
9.2. Vài nét về Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh
Đoàn TNCS/HCM là một tổ chức chính trị to lớn nhất do đảng CSVN lãnh đạo. Thống kê năm 2007 cho biết trên toàn quốc có 6.1 triệu đoàn viên, tuổi từ 15 đến 35. Riêng ở Sài Gòn, chỉ trong năm 2005, Đoàn đã kết nạp được 1.1 triệu đoàn viên mới, và trong số đó có 91,997 đoàn viên được kết nạp vào Đảng.
Ba nhiệm vụ của đoàn viên là:
1.     Luôn luôn phấn đấu thực hiện lý tưởng của đảng CSVN.    
2.     Gương mẫu chấp hành và tuyên truyền đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước. Tham gia xây dựng và bảo vệ Đảng.
3.     Liên hệ mật thiết với thanh niên. Giúp đở thanh niên và Đội Thiếu Niên Tiền Phong Hồ Chí Minh trở thành đảng viên để phát triển Đảng.
9.3. Vài nét về Đàm Vĩnh Hưng
Đàm Vĩnh Hưng tên thật là Huỳnh Minh Hưng, sinh ngày 2-10-1971, gốc người Điện Bàn, Quảng Nam, thuộc gia đình khá giả, nhưng gặp "biến cố" nên phải mất nhà cửa, kinh tế gia đình suy sụp. Đàm Vĩnh Hưng phải ra đời sớm, làm thợ phụ trong một tiệm hớt tóc.
Nhờ có khiếu âm nhạc nên trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Trở thành anh em thân thiết với Hoài Linh và xem Hoài Linh như một ân nhân cho sự nghiệp ca hát của mình. Tâm sự. Nhờ khôn ngoan, dũng cảm và liều lĩnh nên mới có một vị trí đáng kể trong làng showbiz Việt Nam.
9.4. Thái độ thách thức của Đàm Vĩnh Hưng
Một ngày sau khi bị Lý Tống xịt hơi cay vào mắt, một nhóm người đã tổ chức "cuộc gặp gỡ báo chí", Đàm Vĩnh Hưng khẳng định là sẽ hát ở đại nhạc hội Anaheim Arena bất kể biểu tình.
Đàm Vĩnh Hưng nói: "Các chú quyết tâm dẹp Hưng lần nầy, dẹp một lần để làm gương cho những ca sĩ sau. Bên những người tổ chức, kể cả bản thân Hưng cũng quyết tâm có mặt để phục vụ công chúng của mình. Hưng sẽ xuất hiện vì khán giả của Hưng, vì uy tín của công ty và nhà sản xuất. Quý vị hãy biểu tình đi và hãy tôn trọng luật pháp của nước quý vị" (hết trích)
Rõ ràng là một thách thức. "Quý vị hãy biểu tình đi!"
Đàm Vĩnh Hưng tuyên bố: "Tôi sẵn sàng tha thứ cho Lý Tống". Nhiều người xem lời tuyên bố nầy như là một thách thức.
Đàm Vĩnh Hưng lại nói: "Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không để ai dẫn 1-0 với tôi bao giờ. Nhất định phải là 1-1, không sớm thì muộn!"
Một nghệ sĩ trong giới Showbiz là ca, nhạc sĩ Việt Dzũng, cho rằng trường hợp của Đàm Vĩnh Hưng là một thách đố cho nghệ thuật sân khấu hải ngoại. Tại sao cộng đồng không chống những ca sĩ khác, cũng từ trong nước sang?"
Việt Dzũng cũng cho biết, Đàm Vĩnh Hưng đã từng nhạo báng cờ 3 sọc trên sân khấu hải ngoại.
9.5. Một câu hỏi của phóng viên Trọng Đoàn đài VNA TV
Ông Trọng Đoàn, phóng viên của đài truyền hình VNA TV ở California, cho biết: "Anh Đàm Vĩnh Hưng có quyền tự do trao đổi nghề nghiệp ở bất kỳ quốc gia nào họ cho phép, thì ngược lại, cộng đồng người Việt cũng có quyền bộc lộ lập trường chống đối của họ. Nhưng câu hỏi được đặt ra ở đây là tại sao anh Đàm Vĩnh Hưng là một ca sĩ nổi danh, tại sao mà đi hát, cứ gặp sự chống đối như vậy?
Và cộng đồng người Việt cũng nên đặt ra câu hỏi, mình chống đối anh Đàm Vĩnh Hưng để làm gì? để mang lại kết quả nào tốt hay không?
Và không biết bao giờ cộng đồng người Việt mới hết nguyền rủa nhau như thế nầy?" (hết trích)
Xin quý độc giả nhận xét về lập trường của ông phóng viên nầy, xem nói như thế là đúng hay sai? Đứng về phía bên người quốc gia hay về "phía bên kia"?
10. Kết
Nhìn toàn bộ vụ việc Liveshow Chế Linh, thì thấy Chế Linh không vi phạm lỗi lầm gì nghiêm trọng, bằng chứng là Cục Nghệ Thuật đã cho phép trình diễn sau khi thành phố Hà Nội cấm. Ở Sài Gòn, Liveshow không vi phạm luật pháp nào cả, mà bị cấm với lý do không rõ ràng, chứng tỏ rằng chính sách hoà giải hoà hợp và giao lưu văn hoá chỉ là trò lừa bịp.
Đàm Vĩnh Hưng là một cán bộ văn hoá của Đảng, ỷ lại vào uy thế của đảng, bày tỏ thái độ ngông cuồng thách thức cộng đồng, cho nên việc biểu tình chống đối là chính đáng trong công cuộc chống văn hoá vận của VC trong nước. Đương nhiên là những tên nằm vùng luôn ủng hộ bồ nhà bằng cách nầy hay cách khác.
Đàm Vĩnh Hưng và những bầu show dựa vào các quyền tự do của luật pháp HK, cho nên cộng đồng không có biện pháp nào để ngăn chặn được cả. Chỉ có một trường hợp chấp nhận hy sinh, chấp nhận ở tù của Lý Tống mới ngăn chặn có hiệu quả, ít nhất các bầu show cũng không thu nhập được lợi tức như ý muốn trong những buổi tổ chức sau nầy.
Trúc Giang
Minnesota ngày 26-8-2012

Xã Hội Dân Sự nhằm “Xây dựng xã hội từng mảnh một”


Đoàn Thanh Liêm

Từ mấy chục năm nay, giới trẻ trên thế giới tỏ ra rất tâm đắc với lời nhắc nhở gồm 2 câu ngắn gọn như sau :

* Suy nghĩ toàn cục (think globally)
* Hành động trong tầm tay (act locally)

Với sự tiến bộ về mọi mặt khoa học kỹ thuật, đời sống con người mỗi ngày càng thêm phong phú đa dạng phức tạp trên các lãnh vực chính trị, kinh tế, xã hội cũng như văn hóa. Do vậy mà mỗi cá nhân cần phải có trình độ suy nghĩ, nhận định cho chính xác về tình hình xã hội xung quanh mình – hầu có thể quyết định về những hành động sao cho thích nghi với những thay đổi trong môi trường xã hội như thế.

Như ta đã biết khu vực Xã hội Dân sự trong một quốc gia (XHDS), thì bao gồm tất cả mọi tổ chức phi-chánh phủ, bất-vụ lợi (non-governmental, non-profit organisations), và các nhóm nhỏ (small groups) – do người công dân tự nguyện cùng đứng ra thành lập nhằm theo đuổi những mục tiêu chính trị, xã hội, văn hóa hay tôn giáo – tùy theo sở thích và khả năng của mình. Khác với hệ thống tổ chức theo hàng dọc từ trung ương xuống tới các cấp địa phương trong khu vực chính quyền Nhà nước (the State) – các tổ chức hay nhóm nhỏ cấu thành XHDS nói trên – thì đều là những đơn vị biệt lập, không thống thuộc mà cũng không bị xếp đặt dưới sự chỉ huy lãnh đạo của bất kỳ một nhân vật nào, đơn vị nào.

Để bạn đọc dễ dàng theo dõi câu chuyện, tôi xin nhắc lại vài điều sơ lược về XHDS đã được trình bày trước đây. Có thể nói: XHDS chính là cái Khu vực thứ ba (the third sector) để cùng hợp với khu vực Nhà nước và khu vực Thị trường kinh doanh (the marketplace) để tạo thành cái Không gian Xã hội (the Social Space) do tập thể quần chúng nhân dân sinh họat chung với nhau trong xã hội mà xây dựng nên. Cái định nghĩa đơn giản này có thể viết ngắn gọn dưới hình thức một phương trình như sau đây :

Không gian Xã hội = Nhà nước + Thị trường Kinh doanh + Xã hội Dân sự.

Và trong mấy bài viết về XHDS gần đây, tôi đã có dịp trình bày về tính chất năng động và sáng tạo trong khu vực thứ ba này của cái Không gian Xã hội. Nay trong bài này, tôi xin ghi thêm chi tiết về vai trò đích thực của XHDS – đó là nhằm góp phần "Xây dựng Xã hội từng mảnh một"- theo như cách nói của vị giáo sư nổi danh Karl Popper : "Piecemeal Social Engineering". Từ ngữ này được trưng dẫn nhiều lần trong cuốn sách đã trở thành một thứ kinh điển (a classic) : "The Open Society & its enemies" được xuất bản lần đầu tiên tại London Anh quốc năm 1945.

Dưới đây, ta sẽ lần lượt phân tích hai lọai họat động chính yếu của XHDS.

I – Họat động trong lãnh vực Từ thiện Nhân đạo.
Trong xã hội, thì lúc nào, ở đâu cũng có những nạn nhân của thiên tai bão lụt, động đất, của những lọai bệnh nan y như bệnh phong cùi, bệnh HIV/AIDS … – mà không một chính quyền nào có thể lo lắng chăm sóc cho thật chu đáo về mọi phương diện được. Vì một lý do đơn giản là ngân sách của Nhà nước thì luôn luôn có giới hạn, mà số lượng nhân viên chính quyền cũng không bao giờ có nhiều – khiến cho Nhà nước có thể một mình đứng ra bao biện làm cho hết mọi thứ công việc cần thiết của xã hội được. Do vậy mà cần phải có sự tiếp trợ của các tư nhân thiện nguyện ra tay cứu giúp bà con đồng lọai của mình đang gặp khó khăn ngặt nghèo bế tắc – nhất là giữa lúc "tai trời ách nước" bất thình lình xảy đến.

Lấy thí dụ của các quốc gia miền Bắc Âu châu như Thụy Điển, Na Uy, Đan Mạch là nơi có chế độ phúc lợi xã hội rất hòan chỉnh, thì các tổ chức thiện nguyện thuộc khu vực XHDS cũng họat động rất khởi sắc – nhờ sự đóng góp rất tích cực cả về tài chánh vật lực cũng như về nhân lực – không những phục vụ người dân địa phương mà còn mở rộng cho cả cộng đồng quốc tế nữa.

Khi tham gia vào những công việc xã hội từ thiện nhân đạo như vậy, thì XHDS đang đóng vai trò của một đối tác (a counterpart) đối với chính quyền Nhà nước – tức là cùng hợp tác với chính quyền trong nhiệm vụ phục vụ quần chúng nhân dân.

Các tổ chức như Hội Hồng Thập Tự, Hội Hướng Đạo hay các Hội Từ Thiện của các tôn giáo…, thì xưa nay ở nước nào cũng có và họ được tự do họat động để góp phần xây dựng xã hội ngay từ đơn vị hạ tầng cơ sở ở miền quê hay tại các đô thị. Tại nhiều quốc gia, chính quyền lại còn trợ cấp tài chánh hay dành những ưu đãi cho các tổ chức "được công nhận là có ích lợi công cộng" nữa (organisations reconnues d'utilité publique).

Chỉ trừ tại những nước theo chế độ độc tài chuyên chế cộng sản như ở Việt nam, Trung quốc, Bắc Triều Tiên hiện nay, thì khu vực XHDS mới bị khống chế, lũng đọan đến nỗi bị tê liệt không làm sao mà phát huy được tác dụng xây dựng xã hội một cách hồn nhiên thỏai mái mà thôi.

Cụ thể như trường hợp của trên 4 triệu người Việt hải ngọai chúng ta hiện đang sinh sống tại trên 60 quốc gia và lãnh thổ khắp năm châu, thì bà con chúng ta đều được tự do thành lập đủ mọi thứ hội đòan như các hội đồng hương, hội ái hữu, hội bác ái từ thiện, các tổ chức văn hóa nghệ thuật v.v…- để vừa tương trợ cưu mang giúp đỡ lẫn nhau, vừa góp phần xây dựng xã hội với bà con ruột thịt ở bên quê nhà. Chúng ta được tự do hành động mà không hề bị chính quyền các quốc gia sở tại làm khó dễ hay kềm kẹp áp bức gì cả – chỉ trừ khi có hành động vi phạm luật pháp thì mới bị cơ quan an ninh cảnh sát điều tra truy tố theo luật hình sự thông thường mà thôi.

Thống kê về xã hội học cho biết tại nước Mỹ hiện nay, thì có đến trên 1 triệu các tổ chức phi chính phủ, bất vụ lợi và có đến 3 triệu các nhóm nhỏ không đăng ký để được quy chế miễn thuế (tax exempt). Ở Ấn Độ, thì cũng có đến cả triệu các tổ chức phi-chính phủ như vậy nữa.

Các tổ chức như Ford, Soros, Carnegie, Rockefeller, Bill Gates Foundation …, thì mỗi cơ sở có ngân quỹ đến hàng tỷ dollar và có phạm vi họat động trên tòan thế giới. Họ thu hút được nhiều tài năng trí tuệ để nghiên cứu và đề ra những dự án họat động thật quy mô trong nhiều lãnh vực xã hội văn hóa khoa học. Và riêng con số các Think Tank, thì trên thế giới đã lên đến con số trên 4,500 đơn vị, trong đó riêng tại nước Mỹ thì đã có đến trên 1,200 đơn vị rồi.

Về lãnh vực từ thiện tư nhân (private charity) ở Mỹ, thì mỗi năm đã quyên góp được đến 300 tỉ dollar nữa. Và đặc biệt cần chú ý đến các tổ chức và nhóm họat động xã hội phát xuất từ niềm tin của tôn giáo – mà người Mỹ gọi là "Faith-based Social Action organisations/groups". Một thống kê khác cho biết lọai tổ chức bắt nguồn từ tôn giáo như thế hiện đang chiếm đến 60% trong tổng số các tổ chức từ thiện nhân đạo tại nướcMỹ. Điển hình như trong tổ chức nhân đạo của Nhà thờ Tin lành Saddleback Valley Community Church với trên 25,000 tín đồ ở vùng Orange County miền Nam California do mục sư Rick Warren lãnh đạo, thì từ nhiều năm nay đã có một chương trình rất quy mô nhằm giúp đỡ các gia đình có người bị bệnh HIV/AIDS tại Phi châu.

II – Họat động tranh đấu cho Công bằng Xã hội, bảo vệ Nhân phẩm và Nhân quyền.
Mặt khác, XHDS lại còn có những họat động tích cực sôi nổi hơn nhằm tranh đấu cho Công bằng Xã hội, bảo vệ Nhân phẩm và Nhân quyền của người công dân. Điển hình như việc bênh vực Dân Oan bị mất nhà mất đất ở Việt nam hiện nay, thì các họat động này biểu hiện vai trò "làm đối trọng" (counterbalance) của XHDS đối với chính quyền Nhà nước – để người dân có thể thực hiện cái quyền "kiểm sóat và làm quân bình" (checks & balances) trong đời sống chính trị của quốc gia.

Cũng vậy, trong một quốc gia dân chủ thực sự, thì vai trò chính yếu của các nghiệp đòan công nhân là nhằm bảo vệ quyền lợi chính đáng của giới lao động để tránh những bóc lột khai thác tàn bạo của giới chủ nhân tham lam thâm hiểm. Thì đó cũng là một thứ hành động thể hiện quyền làm đối trọng của tập thể công nhân đối với giới chủ nhân công ty xí nghiệp trong khu vực thị trường kinh doanh. Và trong lãnh vực này thì cơ quan chính quyền Nhà nước chỉ đóng vai trò làm Trọng tài để làm trung gian hòa giải những tranh chấp mâu thuẫn giữa hai phía Chủ và Thợ mà thôi (a Referee).

Nhìn chung lịch sử thế giới trong vòng nửa thế kỷ vừa đây, ta thấy càng ngày họat động của khu vực XHDS càng thêm tích cực phong phú khởi sắc – điển hình là phong trào quần chúng tranh đấu chống vũ khí hạch tâm tại các nước Âu Mỹ – phong trào liên đới quốc tế chống lại chế độ kỳ thị chủng tộc Apartheid tại Nam Phi – và nhất là công cuộc tranh đấu cho Tự do, Dân chủ và Nhân quyền tại các quốc gia cộng sản do Liên Xô lãnh đạo như ở Đông Âu hồi thập niên 1970 – 80 đưa đến việc sụp đổ bức tường Bá linh năm 1989 và sự giải thể của Liên bang Xô Viết năm 1991.

Cao trào tranh đấu này hiện đang diễn ra sôi nổi khắp thế giới, kể cả tại các quốc gia ở Á châu, Phi châu và châu Mỹ La tinh với sự tham gia rần rộ của giới trẻ đày nhiệt huyết hăng say lý tưởng – và đặc biệt với sự hợp tác chặt chẽ của giới Hàn lâm Đại học với giới Lãnh đạo tinh thần của các Tôn giáo (Cooperation between Academia & Churches). Nhiều đại học ở Mỹ như Eastern Mennonite University (EMU) ở Harrisonburg Virginia đã thiết lập Trung tâm Công lý và Hòa bình ( CJP = Center for Justice & Peace), Viện Xây dựng Hòa bình Mùa Hè (SPI = Summer Peacebuilding Institute) nhằm quy tụ các tham dự viên từ khắp thế giới gặp gỡ nhau để cùng học hỏi trao đổi kinh nghiệm về việc " Làm trung gian Hòa giải giữa các phe đối nghịch " (Mediation), "Chuyển hóa Tranh chấp" (Conflict Transformation), "Hàn gắn Chấn thương" (Trauma Healing) v.v… Hiện tượng mới mẻ sinh động có tính cách tòan cầu này được gọi là " Phong trào Xã hội Mới" (The New Social Movement).

Cũng nên ghi nhận về ảnh hưởng to lớn của Thỏa ước Helsinki được ký kết giữa các quốc gia Âu châu năm 1975 (Helsinki Pact) đối với phong trào tranh đấu Nhân quyền tại Đông Âu và Liên Xô – mà nổi bật nhất là tổ chức Công đòan Đòan kết Solidarnosc ở Ba lan và Phong trào Hiến chương 77 khơi mào cho cuộc "Cách mạng Nhung" ở Tiệp khắc.

Các tổ chức bênh vực Nhân quyền như Amnesty International, Human Rights Watch, Reporters sans Frontières càng ngày càng mở rộng phạm vi họat động khắp thế giới. Cũng như các tổ chức Green Peace (bảo vệ môi sinh), Transparency International (Minh bạch Quốc tế)… rõ ràng đã có tính cách phổ biến tòan cầu. Và như vậy, ta có thể nói được rằng trong thời đại hiện nay vào đầu thế kỷ XXI, thì chúng ta đã và đang xây dựng được một thứ "Xã hội Dân sự Tòan cầu". Bạn đọc có thể mở Google hay Yahoo và bấm chữ "Global Civil Society", thì có thể tìm thấy ngay được hàng nhiều triệu tài liệu liên quan đến hiện tượng sôi động này.

III – Để kết luận, ta có thể minh định rằng : XHDS không hề nhằm đánh đổ hay thay thế khu vực chính quyền Nhà nước.
Như đã trình bày ở trên : XHDS là một khu vực biệt lập cùng sinh họat song hành với khu vực chính quyền Nhà nước và khu vực Thị trường Kinh doanh. Nó bao gồm hàng vạn, hàng triệu những đơn vị, tổ chức, những nhóm nhỏ – mà mỗi cơ sở theo đuổi những mục đích xã hội văn hóa và tôn giáo khác nhau, mỗi đơn vị lớn hay nhỏ thì cũng chỉ tìm cách góp phần nhỏ bé, khiêm tốn của mình trong công cuộc mưu tìm hạnh phúc cho các thành viên trong cộng đồng xã hội.

Rõ ràng là XHDS không hề có một đầu não chỉ huy lãnh đạo nào, một thế lực mạnh mẽ nào – để mà có thể theo đuổi tham vọng "chọc trời khuấy nước", gây rối lọan bất ổn cho xã hội ở đâu cả.

1/ Đối với Nhà nước, thì XHDS vừa đóng vai trò "Làm Đối tác", vừa đóng vai trò "Làm Đối trọng" để bảo đảm cho xã hội có thể phát triển theo chiều hướng tiến bộ, hướng thượng và hài hòa trong tinh thần nhân ái vị tha, trong sự liên đới đùm bọc lẫn nhau giữa mọi thành viên trong cộng đồng dân tộc. XHDS được xây dựng trên tinh thần tự nguyện của mọi tầng lớp nhân dân, mà không hề sử dụng bất kỳ một thủ đọan mánh lới đen tối nào nhằm lường gạt hay ép buộc cưỡng chế đối với bất kể cá nhân hay một tập thể nào khác.

2/ Đối với khu vực Thị trường Kinh doanh cũng vậy, XHDS không hề có một thứ quyền hành nào để khống chế áp đặt điều chi đối với giới chủ nhân công ty xí nghiệp cả. Mà ngược lại, XHDS luôn luôn phải trông cậy vào sự cộng tác hỗ trợ của giới kinh doanh để mà có phương tiện tài chánh vật chất cần thiết cho các họat động muôn màu muôn vẻ của mình – về từ thiện nhân đạo hay về văn hóa thể thao nghệ thuật…

* * *

Nói vắn tắt lại, thì XHDS chính là cái môi trường rộng rãi thóang đãng để mọi người dân đều có điều kiện và cơ hội thuận tiện hầu phát huy óc sáng tạo và tính năng động tháo vát của mình để đem áp dụng vào việc giải quyết những vấn đề khó khăn bế tắc tại địa phương gần gũi xung quanh mình. Đó chính là cái quá trình giải quyết vấn đề (a problem solving process) mà mỗi cá nhân phải cùng hợp tác với nhau để tìm ra được lời giải đáp thỏa đáng cho cái vấn nạn, cho sự thách đố (challenge) thường gặp trong đời sống công cộng trong cõi nhân sinh chúng ta.

Phát triển XHDS chính là phương cách tốt đẹp nhất để xây dựng một nền nếp "Dân chủ Tham gia" (a Participatory Democracy) – trong đó bất kỳ thành viên nào của cộng đồng dân tộc đều có quyền và có cơ hội tham dự vào công trình cải thiện cuộc sống cho bản thân, gia đình và cho xã hội nơi địa phương sinh sống của mình.

Đó chính là cơ hội thăng tiến tuyệt vời cho mỗi công dân cũng như cho tòan thể dân tộc Việt nam chúng ta vậy./


Đoàn Thanh Liêm
Costa Mesa California, Mùa Vu Lan Nhâm Thìn 2012