20 December 2011

Chuyện Thầy Thích Thiện Minh

Kính thưa bà con,

Cái chết trong tù một cách mờ ám của Hòa Thượng Thích Thiện Minh thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một trong những bài tóan chưa có đáp số về sự dã man mà cộng sản Việt Nam dành cho những ai muốn sống như những con người chân chính. Nhiều thế hệ của các nhà nghiên cứu và yêu thích bộ môn tóan học đã bỏ ra hàng mấy chục năm hay cả hàng trăm năm để tìm giải đáp cho những bài tóan hóc búa. Cũng như vậy, những người con Việt yêu chuộng sự thật và tự do tôn giáo không thể bỏ qua bài tóan vụ án Hòa Thượng Thích Thiện Minh năm 1978. Nói cho cùng thì bất cứ bài tóan nào chưa có đáp số đều là bài tóan đáng có được câu trả lời.  

Do đó, chúng tôi xin phép gửi đến bà con "Chuyện Thầy Thích Thiện Minh" như một tài liệu tham khảo. Hy vọng sớm ngày vụ án này sẽ được làm sáng tỏ.


Nguyễn Vân


Chuyện Thầy Thích Thiện Minh

L.T.S:  Lâu nay, giới Phật tử ở trong cũng như ngoài nước chỉ biết Thượng Tọa Thích Thiện Minh chết ở trại cải tạo Hàm Tân (Phan Thiết cũ).  Trong một bức thư gửi từ Sàigòn cho tòa soạn Quê Mẹ ngày 7.11.78, Hòa Thượng Thích Trí Thủ đã viết: "…Thầy Thiện Minh đã qua đời một cách hắc ám tối tăm trong cơ cực, tin cho bà con biết. Khi thầy nằm xuống, không một thân nhân ở đó. Khi được tin thì cũng chỉ được quyền ngó mặt rồi họ giục về cho họ đi chôn.  Muốn ở lại thêm họ cũng không cho (…)". Nhưng cho đến nay vẫn chưa ai biết là Thượng Tọa đã bị tra tấn cho đến chết ngay ở Sàigòn, tại Trại X4 (ở đường Nguyễn Trãi, SG) là trại thẩm vấn (hiểu là tra tấn) và tạm giam trước khi phân phối qua các nhà tù hay trại tập trung. Cộng sản đã chở xác Thượng Tọa ra Hàm Tân để đánh lạc hướng biểu tình của Phật tử ở Sàigòn đang sôi động sau những ngày Thượng Tọa bị bắt.
Mới đây, ông Lê Xuân Thuấn, nguyên là một cán bộ công an làm việc tại Viện Khoa học hình sự thuộc Bộ Nội vụ của cộng sản VN, không chịu đựng nỗi sự thống trị nghiệt ngã dã man và vô cùng xảo quyệt của cộng sản, đã vượt biên tìm tự do. Trong thời gian công tác, ông Thuấn đã chứng kiến những sự kiện liên quan đến cái chết của T. T. Thích Thiện Minh từ đầu đến cuối.  Bài viết sau đây dựa theo sát lời kể của ông Thuấn như một bằng chứng mới bổ sung vào tập hồ sơ tội ác đã dày cộm của cộng sản hơn 12 năm qua.

*
Tên công an gằn giọng:
- Tôi hỏi lần cuối cùng:  ông có chịu ký vào biên bản nhận mình có âm mưu đứng ra tổ chức chống phá cách mạng không? Thượng Tọa Thiện Minh lắc đầu: Không. Tên công an đập bàn quát:
 - ĐM mày ngoan cố hả? Thượng Tọa Thiện Minh vẫn điềm đạm:
 - Tôi không ngoan cố. Tôi chỉ đòi hỏi ông nêu ra những bằng cớ chính xác chứng minh là tôi đứng ra âm mưu tổ chức chống phá cách mạng. Thế thôi.
Tên công an gừ gừ mấy tiếng trong cổ họng nhưng cuối cùng hắn vẫn nín khe. Hắn guờm gườm nhìn vị Thượng Tọa ốm yếu đang ngồi xiêu vẹo trước mặt. Đôi lông mày sâu róm của hắn cau lại, đôi môi giật giật liên hồi, mắt hắn long lên như đổ lửa. Rồi hắn đúng dậy, rít lên trong kẻ răng:
 - Được, mày muốn, ông sẽ chứng minh cho mày thấy.
 Hắn quay ra ngoài, gọi lớn:
 - Đính đâu?
 Một tên công an mặt mũi non choẹt nhưng hung ác te tái chạy vào:
 - Thưa thiếu tá, có em.
 Tên thiếu tá công an nhìn Thượng Tọa Thiện Minh, hất hàm:
 - Đánh.
 Không cần lời ra lệnh thứ hai, Đính hiểu ngay. Hắn bước từng bước chậm chạp lại gần thầy Thiện Minh. Thầy cố trấn tỉnh chờ đợi. Thầy nghe tiếng chân hắn khua trên nền gạch. Thầy nhìn bàn tay hắn co lại. Và Thầy thấy hình như cánh tay hắn vung lên. Thầy bật người ra sau, ngã sóng soài dưới đất. Mắt hoa lên thấy cả một trời sao lấp lánh. Hai vệt máu từ từ lăn ra hai bên khoé miệng. Thầy ráng lồm cồm bò dậy. Đính lặng yên đứng ngó: hắn đang chờ lệnh tiếp. Tên thiếu tá công an hất hàm:
 - Tiếp.
Đính lại nhào tới. Thầy Thiện Minh chưa kịp đứng vững đã bị ngay một cú đấm trời giáng vào ngực. Thầy oằn người lại, gục xuống. Nhưng không té hẳn. Bàn chân của Đính đã tung lên đá thẳng vào mặt khiến cả thân hình Thầy như sắp ngã về phía trước lại bật ngược ra sau.  Đầu nện chát xuống nền nhà. Đính lại cúi xuống, nắm cổ áo vực dậy. Hắn đấm đá tới tấp vào người Thầy. Mặt mũi Thầy Thiện Minh loang đầy máu. Có mấy chiếc răng bị văng ra ngoài. Người mềm xèo như một cái bị rỗng mặc tình cho Đính hành hạ.
Tên thiếu tá công an đang đứng nhìn bỗng dưng lên tiếng:
 - Khoan, Đính. Dừng tay chờ tí. Rồi hắn bước lại, đưa bàn tay thô nhám cầm cằm Thầy Thiện Minh hất lên. Hắn hỏi, giọng mỉa:
 - Sao, bằng cớ như vậy đã đủ chưa? Chịu ký không?
 Thầy Thiện Minh ráng mở mắt nhưng cứ hấp háy hoài không mở nỗi. Một quả đấm trúng vào đuôi mắt trái khiến mắt Thầy sưng vù lên, húp lại. Thầy thều thào:
 - Không.
Hình như Thầy muốn nói nữa, nhưng Thầy nói không ra hơi. Tên thiếu tá công an chỉ nghe cái âm ú ớ như người sắp tắt thở. Hắn giận dữ đẩy chúi Thầy Thiện Minh về phía trước. Đầu Thầy đập vào cái góc bàn kêu chát một tiếng rồi Thầy quỵ xuống. Tên thiếu tá công an nhìn Đính ra lệnh tiếp:
- Cứ đánh đến khi nào hắn hết ngoan cố thì thôi. Nhớ đừng đánh lên mặt nhiều quá.
Đính lại nhào tới: Hai cánh tay cứng cáp của hắn lại vung lên lia lịa. Bình bịch. Chan chát.  Lâu lâu Thầy Thiện Minh lại kêu "oái" lên một tiếng. Rồi lại ình ịch, chan chát. Khuôn mặt Thầy dầm dề máu me. Mặt mày Đính cũng ướt đẫm mồ hôi. Bình bịch. Chan chát. Những cánh tay vung. Những dòng máu hộc. Đính như điên cuồng. Hắn đánh bất kể. Có cảm tưởng như hắn đang tập võ trước một bao cát. Hắn đánh thẳng. Hắn đánh lật ngược. Hắn chém sống tay vào cổ. Hắn thúc cùi chõ lên ngực Thầy. Hai tay hắn ghì chặt lấy đầu Thầy Thiện Minh kéo xuống rồi đưa đầu gối hất ngược lên.  Ình ịch. Chan chát. Hắn đá. Hắn đạp. Hắn quật giò lái. Bình bịch. Chan chát. Thân hình Thầy Thiện Minh như mềm lả ra. Thầy không đứng nỗi cho Đính đánh nữa. Đính phải cầm cổ áo dựng dậy, còn tay kia cứ tiếp tục quai ra vung từng cú đấm trời giáng vào người Thầy Thiện Minh. Bình bịch. Chan chát.
- Thôi.
Tên thiếu tá ra lệnh. Đính ngừng tay. Thân thể Thầy Thiện Minh rũ xuống, ngã huỵch xuống đất. Ông nằm ngay đơ không nhúc nhích. Tên thiếu tá hất hàm bảo Đính:
 - Lại rờ mũi hắn xem sao?
 Đính bước lại, đưa tay rờ rờ trên mũi Thầy Thiện Minh, rồi đáp:
 - Chết cha, sao chẳng nghe thở gì hết trơn vậy thiếu tá?
 Tên thiếu tá hỏi giọng bồn chồn:
- Thiệt hả? Mày coi lại kỹ đi.
 Đính lại cúi xuống. Lát sau, hắn ngước lên, trả lời:
 - Chả chết thiệt rồi thiếu tá ạ.
 Tên thiếu tá đáp lạnh:
 - Lấy nước dội vào người hắn xem thử coi. Có khi hắn bất tỉnh không chừng.
Đính chạy ra ngoài khoảng 5 phút sau mang vào một lon nước. Hắn dội vào mặt Thầy Thiện Minh. Thầy vẫn nằm ngay đơ. Tên thiếu tá công an đăm đăm ngó. Đính lâu lâu lại đưa tay rờ lên mũi rồi lên ngực Thầy Thiện Minh. Cả hai không nói gì. Gian phòng chìm trong lặng ngắt.
Cuối cùng, tên thiếu tá công an ra lệnh:
 - Cho gọi y sĩ.
 Đính "dạ" một tiếng rồi phóng ra ngoài. Y sĩ đến. Nói là y sĩ nhưng hắn cũng là một tên công an. Hình như đã quá quen cái nghề nghiệp của mình, bước vào, hắn chỉ chào tên thiếu tá rồi cúi xuống người Thầy Thiện Minh đang nằm dài dưới nền nhà. Hắn lật mí mắt Thầy Thiện Minh lên coi. Hắn lấy ống nghe mạch ra chậm chạp đeo vào cổ rồi rà rà vào ngực.  Mắt hắn nhắm nghiền lại lim dim nghe ngóng. Lát sau, hắn ngước lên, uể oải nói:
- Thưa thiếu tá, hắn chết thật rồi.
Tên thiếu tá cắn môi nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:
- Ừ, không sao. Cho khiêng xuống nhà xác.
Đính lại "dạ" rồi ra dấu cho tên y sĩ phụ gíúp khiêng xác Thầy Thiện Minh ra ngoài. Chợt, tên thiếu tá lên tiếng:
- À, mà thôi. Đừng khiêng xuống nhà xác. Cứ để ở phòng số 5 chờ xem.
Nói xong, tên thiếu tá vội vã bước lại bàn, cầm ống điện thoại lên quay số. Hắn căng thẳng chờ. Chuông reng. Có tiếng người bên kia đầu dây, tên thiếu tá nói, giọng khẩn trương:
- Thưa, báo cáo đồng chí, tên Thiện Minh đã chết rồi ạ.
- Tại sao hắn chết?
 - Hắn lì lợm không chịu cung khai, anh em tra tấn, không ngờ hắn yếu quá nên chết luôn.
 - Lâu chưa?
 - Thưa, mới đây. Chừng 10 phút.
 - Thôi được. Không sao. Hiện giờ xác hắn để đâu?
 - Dạ, tại trại X4 ạ.
 - Có ai biết nhiều không?
 - Thưa, chưa ai biết, ngoài vài anh em trong Ban Chấp pháp.
 - Tốt. Thế này nhé, đồng chí ráng giữ đừng cho ai biết nhiều, nhất là bọn phạm nhân khác.  Trại X4 là trại tạm giam nên có người chết trong đó cũng khó nói.  Tốt nhất, bây giờ, đồng chí cho xe công an chở xác thằng thầy tu đó qua bên Chí Hòa đi, rồi liệu sau.
 - Thưa, vâng ạ.
 - Nhớ khẩn trương lên nhé.
 - Thưa, vâng ạ.
 - Và nhớ giữ bí mật nhé. Đừng, tuyệt đối đừng công bố tin Thiện Minh chết ra ngoài. Đợi lệnh tôi.
 - Thưa, vâng ạ.
 Đợi Lê Thanh Vân gác máy bên đầu dây bên kia, tên thiếu tá lo việc thẩm vấn mới quay lại bảo Đính:
- Mày gọi thằng Thụ lấy xe chờ sẵn rồi khiêng xác thằng thầy tu này xuống chở qua bên Chí Hòa.
Đính chạy đi.  Hắn chạy cũng nhanh như những cú đấm hắn đã giáng phũ phàng lên người Thầy Thiện Minh lúc nãy.
Chưa đầy 15 phút sau, chiếc xe công an chở xác Thầy Thiện Minh đã lăn bánh.  Cho hú còi inh ỏi, chiếc xe phóng đi với tốc độ của những vụ săn bắt cướp.  Trại X4 nằm ở số 258 đường Nguyễn Trãi quận 1 nên tên thiếu tá công an hút vừa hết điếu thuốc lá Capstan, thì chiếc xe đã tới cổng trại Chí Hòa.  Cánh cổng sắt chậm chạp mở ra.  Chiếc xe lướt vào sâu trong sân.  Một tên công an già, khoảng trên 50 tuổi từ văn phòng đi ra, chào tên thiếu tá:
 - Chào đồng chí ạ.
Tên thiếu tá lễ phép:
- Vâng, xin chào đồng chí trung tá. Chúng tôi cho mang xác của Thiện Minh đến.
Tên trung tá nói khẽ:
- Đồng chí Lê Thanh Vân mới điện thoại bảo thôi không để xác hắn ở đây nữa, mà chở thẳng ra Hàm Tân.
- Hàm Tân à? Tại sao vậy?
- Tại vì ở đây, ngay trung tâm thành phố rất bất tiện. Thứ nhất lỡ mà các tổ chức quốc tế đang có mặt tại Saigon giở chứng hoạnh họe đòi coi mặt mũi hắn thì khổ cho mình. Thứ hai, từ mấy tháng nay bọn Phật tử ở thành phố đã xôn xao về vụ bắt hắn. Nhiều nhóm biểu tình đây đó đã nổi lên. Nếu biết hắn chết, bọn mê tín dị đoan đó kéo nhau tới đòi xác thì rất bất lợi và nguy hiểm cho ta.
Tên thiếu tá gật gù:
- Đúng, nhưng …
- Nhưng sao?
- Nhưng, chở ra Hàm Tân rồi sao?
- Chả sao cả. Ra đó đồng chí Giám đốc Sở công an thành phố sẽ cử phái đoàn ra lập biên bản khám nghiệm giả. Rồi báo cho thân nhân biết, khi thân nhân đến thì lấy lý do đã quá ngày, mình cho chôn cất rồi. Hàm Tân xa xôi quá cho nên không gây sôi động trong dư luận quần chúng đâu.
Tên thiếu tá lại gật gù:
- Hay đó. Anh Vân có dặn cụ thể là ai sẽ mang xác tên thầy tu này ra Hàm Tân không, thưa đồng chí?
- Ảnh nói, tốt hơn hết là chính đồng chí hướng dẫn vụ chở xác này cho đảm bảo. Ảnh đã điện thoại báo cho trại Hàm Tân biết rồi.
- Tôi phải đi ngay?
- Vâng, nếu được.
- Thôi, chào đồng chí.
- Ừ, đồng chí đi vui vẻ nhé.
Tên thiếu tá lại lên xe bảo tài xế chạy thẳng ra Hàng Xanh. Chiếc xe dừng lại dưới chân cầu Văn Thánh để đổ thêm xăng rồi bon bon chạy theo xa lộ Biên Hòa về hướng Hàm Tân, một huyện nhỏ thuộc tỉnh Thuận Hải,  nơi mà từ sau 75 đã đầy nhóc các trại tù.

*

 Trước sân chùa Quảng Hương Già Lam ở Gò Vấp, Hòa thượng Thích Trí Thủ cầm tờ giấy báo tử mà cứ ngơ ngẩn như mất hồn.  Ông đọc đi đọc lại tờ giấy mỏng dính, vàng khè ấy không biết bao nhiêu lần.  Vẫn có chừng ấy chữ.  Nội dung thật vô cùng đơn giản: Ông Đỗ Xuân Hàng, tên đạo là Thích Thiện Minh, sinh năm 1921 tại Quảng Trị, chết tại trại giam Hàm Tân thuộc huyện Hàm Tân tỉnh Thuận Hải vào ngày 18.10.1978. Lý do: bệnh.
Ông đọc lại lần nữa. Rồi lại lần nữa. Vẫn bao nhiêu chữ. Giản dị biết mấy mà cũng thưong tâm biết mấy.  Lòng vị thiền sư già bỗng dưng nhói lên, nghẹn ngào. Nước mắt ông rưng rưng chảy ra long lanh trên đôi khoé mắt nhăn nheo. Đã xong, một kiếp người. Ông thở dài, bâng khuâng nhớ lại hình ảnh của vị Thượng Tọa Phó Viện trưởng Viện Hóa Đạo, trí  tuệ minh mẫn, ăn nói hùng hồn và quyến rủ lạ thường, đạo đức ngời lên như một tấm gương sáng trong Giáo Hội.  Rồi cũng qua đi, qua đi hết. Ông tưởng tượng thân xác thầy Thiện Minh giờ này có lẽ đã lạnh, lạnh lắm ở một nơi nào đó có cái tên dễ khiến người ta hãi hùng là Hàm Tân kia. Hòa thượng Thích Trí Thủ ngồi bất động thật lâu. Hai mắt ông nhắm nghiền lại mà nước mắt cứ ứa ra hoài.
 Ngày hôm sau, Hòa thượng Thích Trí Thủ đích thân dẫn mấy vị thị giả ra Hàm Tân viếng Thầy Thiện Minh lần cuối. Đường khúc khuỷu mù bụi. Cái nắng của một miền biển gay gắt chói chang không tưởng. Hòa Thượng lịm người trong cơn choáng váng mỏi mệt và trong nhịp lắc bềnh bồng của chiếc xe qua những khúc đường đất mấp mô gập ghềnh.
Tên trung tá trưởng phòng công an quận Hàm Tân ra tận cổng đón Hòa Thượng với vẻ xăng xái, lễ độ đến bất ngờ:
- Xin kính chào Hòa Thượng. Chắc Hòa Thượng đi xe xa như thế mệt lắm?
- Xin cám ơn ông. Không sao ạ.
- Xin mời Hòa Thượng và các vị vào uống đỡ miếng trà.
Hòa Thượng Trí Thủ từ chối:
- Cám ơn ông.  Xin khất dịp khác. Xin ông cho phép chúng tôi được viếng Thượng Tọa Thiện Minh ngay được không ạ?
- Tên trung tá công an cười cười ra bộ dễ dãi:
- Thưa, được chứ ạ. Chúng tôi cũng biết là các vị nóng lòng lắm. Xin mời vào trong này ạ.

Xác Thượng Tọa Thiện Minh đặt trong một căn phòng nhỏ. Ông nằm bẹp dí trên giường, người mỏng như một xác lá, một chiếc khăn trắng phủ choàng lên bên trên. Khuôn mặt ông xanh thật xanh nổi lên vài vết bầm tím nho nhỏ. Một vết đứt ngắn nằm ngay trên cánh môi dưới của ông nhưng đã được rửa sạch máu nên rất khó thấy.

Mọi người đứng lặng. Lòng ai cũng cồn lên nhức nhối. Thượng Tọa Thiện Minh mới bị bắt ngày 13-4-78, tức là mới hơn 6 tháng, thế mà ông thay đổi nhiều quá. Người gầy quắt lại.  Miệng ông há hốc ra và nhô cao.
Hòa Thượng Trí Thủ nghiêng mình hỏi tên trung tá công an đang đứng bên cạnh:
- Ông cho phép tôi được vuốt mắt người quá cố?
Tên trung tá lắc đầu:
- Thưa không được ạ. Mong Hòa Thượng thông cảm. Vị Thượng Tọa đây từ trần đã hơn hai ngày, đến gần, sợ không được bảo đảm cho sức khỏe của các vị đâu ạ.
Năn nỉ mấy, tên trung tá công an cũng khăng khăng nhất định không cho ai được đến gần tử thi. Mọi người không biết cách nào khác hơn là đứng lâm râm tụng niệm. Một lát sau, tên trung tá mời tất cả ra ngoài, vào phòng khách của phòng công an được trang trí khá sặc sỡ.
Đợi mọi người ngồi hết xuống ghế, tên trung tá mới lên tiếng:
- Thưa các vị, trước hết, tôi thành thật xin chia buồn với các vị về cái chết của ông Đỗ Xuân Hàng. Vì có những hành động khả nghi thiếu chân thành và thiếu thân thiện với cách mạng, nên ông Đỗ Xuân Hàng được tạm giữ để điều tra trong mấy tháng nay. Chẳng may vì già yếu, ông lâm bệnh bất ngờ. Chúng tôi đã tận tình cho chạy chữa nhưng cuối cùng không thể cứu chữa được. Thật đáng tiếc. Đây là điều hoàn toàn ngoài ý muốn của chúng tôi.
Tên trung tá công an cúi xuống lật lật xấp hồ sơ dày cộm trước mặt. Hắn rút ra một xấp giấy rồi nói:
-  Đây là hồ sơ bệnh lý của ông Đỗ Xuân Hàng. Ông ngả bệnh vào ngày 29-9-1978. Y sĩ trong trại tận tâm khám và chữa cho ông nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Từ ngày 5-10-78, trại và phòng công an chúng tôi cho mời các bác sĩ có nhiều kinh nghiệm từ bệnh viện Thuận Hải về để chữa trị. Mặc dù các bác sĩ và chúng tôi hết sức cố gắng, song cuối cùng, đến ngày 18-10-78 vừa rồi, ông Đỗ Xuân Hàng đã từ trần.
Tên trung tá công an thở dài thườn thượt. Hắn im lặng một lát làm ra bộ ngậm ngùi rồi trầm ngâm nói tiếp:
- Sau khi ông Đỗ Xuân Hàng mất, chúng tôi có mời một phái đoàn y khoa khám nghiệm tử thi để biết chính xác căn bệnh hiểm nghèo mà ông Hàng bị. Các bác sĩ đã đi đến kết luận là ông Hàng bị đau thận cấp tính.
Tên trung tá công an rướn người ra phía trước đưa cho Hoà thượng Thích Trí Thủ xấp hồ sơ bệnh lý, biên bản khám nghiệm tử thi và mấy tấm phim chụp sọ não của Thượng Tọa Thiện Minh. Hoà thượng Trí Thủ thờ ơ cầm xấp hồ sơ trên tay. Ông liếc xuống đoạn cuối tờ biên bản khám nghiệm tử thi thấy ngoằn ngoèo mấy chữ ký:
Ông Đỗ Văn Thuận, bác sĩ bệnh viện Thuận Hải.
Ông Nguyễn Văn Hùng, trung tá tiến sĩ pháp y thuộc Viện khoa học hình sự Bộ Nội Vụ.
Ông Nguyễn Tiến Dũng, thượng úy.
Ông Ngô Quang Dẫn, trung sĩ.
Tự nhiên mắt Hoà Thượng chợt cay sè. Nước mắt chảy ra, rơi nhòe trang giấy vàng khốc trên tay. Ông rưng rưng:
- Thưa ông, chúng tôi có thể xin phép được mang thi hài ông Hàng về nhà mai táng được chăng?
Tên trung tá công an lắc đầu:
- Rất tiếc, theo quy chế về vấn đề giam giữ, tử thi tù nhân sẽ được chôn cất tại chỗ.
- Vậy thì, thưa ông, việc mai táng ông Hàng sẽ được tổ chức vào lúc nào và ở đâu?
- Có lẽ ngay chiều nay.
- Chúng tôi rất mong được tham dự buổi mai táng chiều nay, chắc ông chấp thuận.
Tên trung tá công an cắn môi ngần ngừ một chút rồi đáp, giọng cứng rắn:
- Thưa, mong ông thông cảm. Không phải chúng tôi khắt khe nhưng có điều là nội quy không cho phép ạ.
Hoà thượng Trí Thủ mềm giọng năn nỉ:
- Chúng tôi thiết tưởng điều đó không có gì trái với nội quy. Chúng tôi chỉ xin đứng làm người tham dự cuộc mai táng để tiễn đưa người quá cố lần cuối. Chúng tôi không rõ khi còn sống Thượng Tọa Thiện Minh có phạm lỗi gì với nhà nước chăng, nhưng, ngay cả khi ông có lỗi thì bây giờ Thượng Tọa cũng đã qua đời rồi, xin ông nghĩ lại giùm cho.
Tên trung tá công an vẫn khăng khăng:
- Chúng tôi hiểu và chúng tôi rất thông cảm. Nhưng cũng xin ông nhớ cho là, dù đã chết thì ông Đỗ Xuân Hàng vẫn là một tù nhân. Chưa có lệnh nào xóa án cho ông ấy cả.
Hòa thượng Trí Thủ hơi giận:
- Thưa ông, cũng chưa có tòa án nào kết tội ông Đỗ Xuân Hàng cả.
Tên trung tá công an bướng:
- Nhưng ông ấy vẫn bị liệt vào hạng bị tình nghi về chính trị.
Hòa thượng Trí Thủ gắt:
- Vậy, thưa ông, tình nghi và tù nhân giống nhau à?
Tên trung tá công an đứng dậy:
- Vâng, thưa ông, giống nhau.
Hắn xếp lại chồng hồ sơ trên bàn rồi châm một điếu thuốc Samit nói:
- Thưa các vị, tất cả những gì cần trình bày, tôi đã trình bày xong. Bây giờ, xin lỗi là tôi phải đi họp. Xin chào các vị.
Nói xong hắn te tái đi ra. Hòa thượng Trí Thủ vẫn ngồi chết cứng trên ghế. Bên tai ông vẫn còn văng vẳng giọng nói đanh ác của tên trung tá công an hồi nãy: "dù đã chết thì ông Hàng vẫn là một tù nhân".

No comments:

Post a Comment